Hàn Văn Tư ít nói, chủ yếu là Hàn Văn Vũ nói chuyện với Cố Lệ, không bao lâu cá cũng đã kho xong. Một đĩa khoai tây, một dĩa trứng chiên, còn có một nồi cá kho đầy đủ hương vị màu sắc, món ăn thêm phong phú rất nhiều.
Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ đều tự giác không dám ăn nhiều, nhưng Cố Lệ vẫn xới cơm cho hai cô đều nhiều hơn một chút, khiến hai người ăn đến ba chén, thấy hai người không ăn nổi nữa cô mới ngừng bới.
Ăn xong, Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ giành lấy chuyện dọn dẹp, cô cũng không khách sáo, nhìn thấy thời gian cũng gần đến, cô lấy túi chuẩn bị đi làm còn nói với bà Hàn: "Mẹ, canh sườn hầm bí đao ở trong nồi để chị tư với chị năm ăn xong rồi hãy về, còn cá và rong biển con cũng chuẩn bị cho hai chị ấy rồi, khi nào hai chị ấy về thì mang về theo, còn túi kẹo sữa chia mỗi người một nửa để họ đem về cho mấy đứa cháu ăn..." Dặn dò xong, Cố Lệ đi làm.
Nhị Bảo ăn xong cũng buồn ngủ, được bà Hàn dỗ ngủ rồi bế vào trong phòng trải chiếu cho ngủ.
"Mẹ, bây giờ con đã tin mẹ ở trong thành thật sự sống rất tốt." Hàn Văn Vũ xúc động nói.
Bà Hàn liếc mắt nhìn cô ấy một cái: "Vì sao mẹ ở trong thành phố không sống tốt."
"Em năm chỉ lo lắng cho mẹ thôi." Hàn Văn Tư cười.
Bà Hàn khoát tay: "Mẹ không cần mấy đứa lo lắng, Lệ Lệ đối xử với mẹ thế nào mấy đứa cũng đã thấy, mấy đứa cũng kém rất nhiều so với em dâu đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-200.html.]
"Nếu tụi con có điều kiện, tụi con cũng sẽ hiếu thảo với mẹ giống vậy, nhưng hai nhà tụi con tuy điều kiện cũng không tính là kém, chỉ có điều so với nhà em bảy thì không bằng được." Hàn Văn Vũ lắc đầu. Cha mẹ đối với chị em cô khá tốt, kiếm chồng cho các cô đều là những gia đình có danh tiếng tốt, nề nếp cũng tốt, cũng chăm chỉ làm việc nhưng cũng chỉ tầm trung, so với trong thôn thì khá tốt, nhưng so với trong thành thì kém hơn nhiều.
Nhưng lúc này khi hai cô ấy vào thành, ấn tượng mà người em dâu mang lại cho cả hai thật sự rất bất ngờ, họ còn nhớ lần cuối cùng gặp mặt nhau là khi họ về quê ăn tết năm ngoái, kết quả chính là cô nói chuyện với mọi người rất lạnh lùng. Lần trước em bảy đã đưa lương thực qua cho họ, còn nói là vợ của em ấy bảo em ấy đưa qua, ngoài miệng thì họ nhận lấy nhưng vẫn không tin cô, dều nghĩ em bảy nói giúp cô, kết quả hôm nay đến đây đã thấy nên cũng không nghi ngờ nữa.
Hai chị em chuẩn bị trở về, bà Hàn nói: "Khoan đã, canh sườn heo và mướp trong nồi hầm gần xong rồi, hai đứa ăn chút đi rồi về."
"Dạ không cần đâu mẹ, để dành cho mẹ và Lệ Lệ uống đi ạ." Hàn Văn Tư vội nói. Hàn Văn Vũ cũng nói: "Buổi trưa con ăn nhiều rồi, sao có thể ăn nổi nữa, mẹ cứ để lại cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn đi ạ."
Bà Hàn nhìn hai người: "Lệ Lệ mua về hầm riêng cho hai đứa, giữ lại thì chắc chắn chỉ giữ một nửa cho Lệ Lệ cùng Đại Bảo, Nhị Bảo ăn, nhưng nửa còn lại thì hai đứa chia nhau là được rồi." Hai chị em liếc mắt nhìn nhau. Bà Hàn nói chuyện với cả hai về cuộc sống bên nhà chồng, chờ đến khi canh được nấu xong liền múc cho mỗi người một chén, bên trong còn có mấy miếng xương.
"Mẹ, để cho Lệ Lệ đi." Hàn Văn Tư vội nói.
"Lệ Lệ không ăn thịt hầm, mỗi lần hầm con bé đều húp nước, còn Đại Bảo, Nhị Bảo và thằng bảy thì thích ăn thịt, mấy miếng thịt mềm này để cho hai anh em ăn, còn bao nhiêu hai đứa chia nhau đi."
"Lệ Lệ không ăn thịt?" Hàn Văn Tư mở lớn mắt.
"Đôi lúc thì ăn một chút, nhưng cũng chỉ hai miếng, con bé sợ ăn sẽ mập, không đẹp." Bà biết con dâu thích ăn chay, cô thích ăn rau dưa và trái cây, món mặn thì cô cũng chỉ ăn mấy đũa, nhưng mỗi ngày đều phải có một quả trứng luộc. Tuy có chút khó hiểu, nhưng nhìn sắc mặt của Lệ Lệ vẫn rất tốt, cơ thể cũng không mệt mỏi nên bà không nói gì. Hàn Văn Tư cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng nếu vậy thì cả hai cũng không khách sáo.