Vào cuối tháng mười, Cố Lệ nghênh đón hai chị chồng của mình. Chị tư Hàn Văn Tư và chị năm Hàn Văn Vũ từng người xách theo một ít trứng gà vào thành thăm mẹ của bọn họ, còn có cô em dâu Cố Lệ này.
Giữa trưa Cố Lệ tan làm trở về mới nhìn thấy hai người bọn họ, cũng nhận ra bọn họ, cô cười nói: "Chị tư và chị năm đến lúc nào vậy?"
"Bọn chị đến đây lúc hơn 10 giờ một chút." Hàn Văn Vũ nhìn em dâu, cười nói. Hàn Văn Tư ít nói hơn một chút, nhưng cũng cười gật đầu với Cố Lệ.
"Mẹ ơi, mẹ có đi mua chút đồ ăn ngon gì không ạ?" Cố Lệ cất túi xách của mình xong và hỏi.
Bà Hàn cười nói: "Buổi sáng vừa lúc mẹ mua đồ ăn rồi, trong nhà cũng còn trứng gà, hai chị của con cũng cầm tới mấy cân, đủ ăn."
Cố Lệ đi phòng bếp nhìn thử rồi nói: "Hiếm khi chị tư và chị năm mới đến chơi, con phải đi ra ngoài mua thêm một chút, cũng chưa có món ngon gì."
Hàn Văn Vũ nói: "Lệ Lệ, không cần khách khí như vậy, tùy tiện ăn chút là được!"
"Lệ Lệ, không cần khách khí." Hàn Văn Tư cũng vội nói.
Cố Lệ cười: "Chị tư và chị năm ngồi chơi một lát, em đi một chút rồi về, không lâu đâu." Cô lập tức cầm rổ đi ra ngoài. Lúc này Hàn Văn Vũ mới không nhịn được mà nói: "Mẹ, Lệ Lệ thay đổi nhiều quá? Trước kia nhìn thấy bọn con, em ấy cũng không thèm phản ứng, thậm chí cũng không chào hỏi với bọn con." Hàn Văn Tư cũng rất bất ngờ.
Bà Hàn giải thích nói: "Trước kia chỉ là hiểu lầm, Lệ Lệ cùng thằng bảy trong khoảng thời gian đó không vui vẻ gì, con bé cũng có ý kiến rất lớn về chuyện thằng bảy một tháng mà trở về được hai ba ngày."
Hàn Văn Vũ nói: "Chuyện này thì có gì bất bình, công việc của em bảy có biết bao người ước ao? Tiền lương cao, nhà nào có công việc này thì cũng không có âu lo về tiền bạc nữa."
"Đúng vậy." Hàn Văn Tư gật đầu. Bà Hàn nói: "Cũng không thể nói vậy, dù sao cũng là vợ chồng trẻ một năm ở bên nhau chưa tới một tháng, khó tránh việc lạnh nhạt, hơn nữa khi đó Lệ Lệ vẫn chưa kịp suy nghĩ thông suốt, tất nhiên trên mặt lộ ra chút khó chịu, nhưng lúc này Lệ Lệ đã nói rõ với thằng bảy, nên tụi nó đã tốt hơn rồi."
Hàn Văn Vũ cười: "Con cũng thấy, lần này Lệ Lệ đối với nhà chúng ta cũng nhiệt tình hơn. "Mẹ, mẹ cũng nói với Lệ Lệ không cần tốn kém, cứ như thường là được, tụi con ăn xong sẽ trở về." Hàn Văn Tư nói.
Bà Hàn khoát tay: "Để Lệ Lệ làm chủ đi, dù sao mấy đứa cũng ít khi đến đây một chuyến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-199.html.]
Cố Lệ mang một con cá trở về, còn có mấy con cá khô, tôm khô, cả rong biển cũng có.
"Sao em lại mua nhiều thứ vậy?" Hàn Văn Vũ nói.
Cố Lệ cười nói: "Cái này là để tẩm bổ cho chị tư và chị năm, chỉ có điều cần chút thời gian, hôm nay hai chị ngủ lại nhà em một đêm đi, ngày mai hãy trở về."
"Không cần đâu, em cứ giữ lại cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn đi." Hàn Văn Vũ vội nói. Hàn Văn Tư bên cạnh cũng gật đầu: "Tụi chị sẽ về luôn trong ngày."
"Hai chị không ở lại một đêm sao?" Cố Lệ nói xong đem cá đi hầm.
"Trong nhà tụi chị còn tụi nhỏ."
"Quan trọng là lần này đến đây tụi chị cũng chưa nói với ai, không về chỉ sợ trong nhà sẽ lo lắng."
Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ đều nói vậy, Cố Lệ cũng nói: "Hiếm khi mới đến đây một lần, còn phải trở về trong ngày, mà lần này sao hai chị không dẫn cháu trai và cháu gái đến cùng vậy?"
"Tụi nhỏ giờ nghịch lắm." Hàn Văn Vũ cười nói.
"Đứa nhỏ nào mà không nghịch, lần sau hai chị đến nhớ dẫn tụi nhỏ đi cùng, hiếm khi mới gặp họ hàng mà."
"Vậy cũng được, lần sau tụi chị đến sẽ dẫn theo tụi nhỏ, để tụi nhỏ đến đây nếm thử tay nghề của mợ út."
"Em có mua kẹo sữa, khi hai chị về liền cho tụi nhỏ ăn chút kẹo ngọt."
"Không cần đâu, em cứ để lại cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn đi."
"Tụi Đại Bảo có mà, các chị không phải lo đâu."