Thời kỳ bận nhất là tháng trước, Cố Quân đi công tác hơn nửa tháng, Tết Trung Thu cũng không kịp trở về, phải đến hai ngày trước mới hoàn thành chuyến công tác. Bởi vì địa phương khác có vận chuyển lương thực lại đây, hiện tại trong thành vẫn còn thiếu lương thực nhưng cũng không nghiêm trọng giống như lúc trước, kế tiếp còn có những địa phương khác cũng sẽ vận chuyển lương thực đến đây.
Cố Quân chần chờ: "Ngày hôm qua em có tìm quản lý định xin nghỉ, nhưng anh ta nói có thể xin nghỉ, nhưng mà có điều kiện."
"Điều kiện gì?" Cố Lệ lập tức hỏi.
Cố Quân thở dài: "Anh ta muốn em giúp bộ phận thu mua nhập 200 cân trứng gà trở về, nếu có thể nhập được 200 cân trứng gà thì anh ta sẽ phê cho em nghỉ năm ngày."
"Em trở về nói với anh ta, năm ngày nghỉ không đủ, phê cho em bảy ngày, chị có thể giúp bộ phận thu mua nhập về 400 cân trứng gà, còn có một ngàn cân gạo trắng bóng." Cố Lệ nói thẳng.
Vụ mua bán đưa tới cửa, không làm thì uổng phí. Cố Quân mở to hai mắt nhìn: "Gạo không tính, 400 cân trứng gà trong thời tiết này?" Hiện tại giá lương thực ở chợ đen đã giảm xuống, không điên cuồng như lúc trước, nhưng giá trứng gà vẫn chưa có giảm xuống, vẫn còn đắt đến quá đáng.
"Vì em và Trần Đông Sinh, chị có thể không ra sức sao?" Cố Lệ nhìn cô ấy một cái: "Em cứ việc đi nói là được, nếu có thể thành công thì cũng giống như lần trước, vẫn đến vị trí lúc trước."
Cố Quân gật đầu, sau đó vội chạy về hỏi, quản lý không hề có một chút ý kiến nào cả: "Nếu là cô có thể tìm được 400 cân trứng gà và một ngàn cân gạo, tôi sẽ phê cho cô nghỉ bảy ngày!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-195.html.]
Thời gian chuẩn bị là một ngày, qua buổi sáng ngày thứ ba, đám vật tư này vẫn lấy giá lúc trước đưa đến bộ phận thu mua bên này, Cố Quân được nghỉ, không nói hai lời lập tức đi bộ đội thăm bị hôn phu của mình. Lúc Cố Lệ lại đây đưa trứng gà và một ít đồ thức ăn mặn cho Cố Quyên thì nghe Cố Quyên lo lắng nói: "Em ba đi một mình, đường lại xa như vậy."
"Nó cũng đã lớn như vậy rồi, lại còn từng đi học, cũng từng cùng người ở bộ phận thu mua đi qua tỉnh khác bằng xe lửa, cũng không đến mức đi xe lửa cũng không biết đi." Cố Lệ không lo lắng nhiều như vậy.
Từ thành phố ngồi xe lửa qua bên kia là chuyến xe lửa trực tiếp, trên đường không cần chuyển xe lửa, cô nghe Cố Quân nói thật ra đến nơi cũng cần chuyển tuyến, nhưng mà trước khi Cố Quân đi qua đã gọi điện cho Trần Đông Sinh rồi, xe lửa đến nơi là thời gian cố định, Trần Đông Sinh sẽ đi đón cô ấy. Hơn nữa cô còn đưa bình xịt phòng vệ cho Cố Quân, Cố Quân cũng không phải cô gái ngốc, cô ấy vẫn luôn rất thông minh, trên cơ bản cũng không có gì để lo lắng.
Cố Quyên nghe vậy cũng được an ủi không ít, lại nói cô: "Sao lại mang trứng gà tới đây?"
"Em mang trứng gà cho chị, chị không cần trả tiền cho em, trứng gà của em giá cả như vậy không ăn thì uổng phí." Cố Lệ nói: "Hơn nữa chị không thấy gần đây khí sắc của hai chị em Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh tốt hơn không ít sao? Trước kia tóc chính màu vàng, giống như cỏ khô vậy, hiện tại đã đen bóng hơn không ít, chị đừng mãi tiết kiệm như vậy, giờ bọn họ thiếu dinh dưỡng thì sau này có bồi bổ cũng không bù lại được."
Nói xong cô lại lấy một con cá chừng hai ba cần trong rổ ra, còn có mấy cây xương sườn: "Mấy thứ này đều để dành ăn, em cũng là hiếm khi mới mang lại đây một lần, là cho cháu ngoại gái của em ăn, chị cũng đừng đẩy đưa với em."
Cố Quyên bất lực nói: "Bản thân em cũng có gia đình đấy."
"Em có thể không biết hay sao?" Cố Lệ liếc mắt nhìn chị một cái, cô là có gia đình nhỏ của bản thân, nhưng cô chưa bao giờ tiêu một đồng tiền nào của Hàn Văn Hồng trợ cấp chị em và nhà mẹ đẻ, bản thân cô có thể tự kiếm tiền, hơn nữa một chút này tính là trợ cấp cái gì, giống như lần này cô bán đồ vật cho bộ phận thu mua vậy, cô kiếm được bao nhiêu là tiền?