Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 193

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:25:13
Lượt xem: 5

Thím Hạ an ủi: "Nhiều bông cùng vải như vậy thật là phải tốn không ít tiền." Tuy rằng con dâu người ta hiếu thuận, nhưng thật sự không biết quản gia, còn mấy cô con dâu nhà bà keo kiệt bủn xỉn, nhưng bọn họ còn biết cách sinh sống.

Mẹ Hàn thấy sắc mặt của bà ấy liền biết mình nói đến đây đủ rồi, cũng không muốn nói tiếp, bà cũng không phải thật sự ghét bỏ Lệ Lệ, chỉ là an ủi đối phương một chút để trong lòng đối phương cân bằng mà thôi, cho nên nói vừa phải là được.

Cố Lệ cũng tặng cho Cố Quyên một ít vải, còn có không ít bông. "Chị cũng đang lo chuyện này đâu, em đưa đống bông cùng vải đến đây thật là đúng thời điểm." Cố Quyên vui sướng nói.

Cố Lệ cười nói: "Em cũng biết chị đang thiếu."

"Em đã chuẩn bị cho trong nhà mình chưa?" Cố Quyên nhớ tới, lại hỏi.

"Em chuẩn bị xong cả rồi." Cố Lệ nói: "Chị xem số bông này đã đủ dùng chưa? Không đủ lại nói em kiếm thêm cho chị một ít."

"Đủ rồi, chị còn có thể may thêm cho hai anh em Tô Minh cùng Tô Ngọc mỗi đứa một bộ quần áo cùng chăn, chị thấy đồ của bọn nhỏ không còn dùng được." Cố Quyên nói. Nhìn thoáng qua, chị liền biết số bông này đủ để may quần áo và chăn mền, đây là hai bao bông lớn, chắc nặng hơn mười cân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-193.html.]

"Bao nhiêu tiền, chị trả cho em." Cố Lệ cũng không khách sáo với chị gái, liền báo giá, trải qua nguy cơ thiếu lương thực lần này, cô biết trong tay Cố Quyên có tiền, lúc trước chị không có đi ra ngoài bán, nhưng sau này mỗi ngày vẫn lấy một ít từ Cố Lệ đi ra ngoài bán, giá ngoài thị trường cũng rất đẹp, tình hình ổn định hơn nhiều, chị ấy cũng cẩn thận hơn.

Cố Lệ cũng không ngăn cản chị gái, cho nên sau này Cố Quyên bán đi không ít lương thực, hai chị em một người một nửa, cho nên trong tay Cố Quyên còn có một ít tiền tiết kiệm.

Cố Quyên vừa nghe giá xong liền nhìn cô: "Không phải tính rẻ cho chị đấy chứ?"

Cố Lệ cười: "Không phải, chị biết em nhập hàng đều là tương đối rẻ, hơn nữa thời tiết sắp lạnh, chúng ta cũng có thể bắt đầu bán than."

"Vẫn là tiếp tục bán lương thực đi, than đá quá chiếm chỗ." Cố Quyên do dự nói.

Cố Lệ liền nói: "Có xe đạp, là xe cũ, 90 đồng tiền, em đã kêu Cố Quân ngày mai đạp về cho chị, đến nỗi tiền, khi nào có thì trả lại em là được"

"Được!" Cố Quyên cũng không có chần chờ.

Cố Lệ rất hài lòng khi thấy chị gái như vậy, những ngày này đã trôi qua, sự rụt rè trong mắt Cố Quyên đã biến mất, dù sao thì chị ấy vẫn cần phải chăm sóc hai cô con gái của mình, tất nhiên, chị ấy phải tự lực cánh sinh, hơn nữa cũng đi ra ngoài bên ngoài bán lương thực, đầu óc càng ngày càng thêm linh hoạt. Điều quan trọng nhất là chị ấy có tiền, ngoại trừ chi phí sinh hoạt, chị ấy cũng đã kiếm được rất nhiều tiền và bỏ vào sổ tiết kiệm, nếu có tiền thì chị ấy có tự tin, trong mắt một người phụ nữ, tự tin hay không là một sự khác biệt. Chị ấy sẽ không thu mình lại như trước, bởi vì chị ấy tự tin rằng mình có thể bán lương thực và than đá, sau đó sẽ trả lại tiền cho em gái mình.

Loading...