Nghe lão đội trưởng nói như vậy, mọi người chỉ có thể nhịn xuống, nhưng rất nhiều người cũng biết không thể chỉ dựa vào mỗi lương thực cứu tế, đặc biệt là giai đoạn sau, còn cả một mùa đông nữa muốn sống sót qua, mỗi người sẽ được chia bao nhiêu cân lương thực? Cho dù uống gió Tây Bắc cũng không no bụng! Các thế hệ trước có quan hệ tốt với cha Hàn âm thầm tới cửa.
"Văn Hồng là người đầu tiên trong thôn chúng ta đi ra, chúng tôi cũng biết cậu ấy có bản lĩnh, lần trước giúp đỡ anh em trong nhà kiếm được nhiều lương thực như vậy trở về."
"Vốn dĩ chúng tôi không muốn đến đây tìm ông, chỉ là ông nhìn lương thực cứu tế thì cũng biết, một người ba cân lương thực, cho dù một người mỗi ngày ăn một chút thì có thể ăn được bao lâu, không thể đủ, đúng không?"
"Lão đội trưởng nói có nhóm thứ hai, nhưng cũng không được bao nhiêu, cùng lắm chỉ giống như lần này, chúng ta vẫn phải tự mình nghĩ cách kiếm được lương thực mới được."
"Nghĩ tới nghĩ lui, cũng cũng chỉ có thể lại đây tìm ông."
Người lớn tuổi đến đây tìm cha Hàn nói như vậy, cha Hàn cũng biết nếu không đến bước cuối thì bọn họ cũng không đến đây một chuyến, nhưng nếu như đã đến, cha Hàn có muốn làm ngơ cũng không thể được. Ông suy nghĩ một lúc liền nói: "Hiện tại lương thực thật sự rất khó kiếm, tuy rằng Văn Hồng lái xe đường dài, nhưng dù sao nó cũng là người làm công, tìm một ít cho anh em nhà mình thì không sao, nhưng nếu tìm cho người khác, một khi không cẩn thận thì sẽ bị mang tiếng buôn bán lương thực đầu cơ trục lợi."
"Chuyện này chúng tôi đảm bảo với ông, nếu ai dám nói linh tinh như vậy, chúng tôi sẽ là người đầu tiên không đồng ý, không chỉ sẽ đuổi người ra khỏi thôn, mà chúng tôi cũng sẽ đứng ra làm chứng cho Văn Hồng!" Bọn họ nghiêm túc nói.
"Vậy để ngày mai tôi kêu hai anh em Thủ Hà Thủ Quốc vào thành hỏi trước một chút." Cha Hàn nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-191.html.]
Ngày hôm sau Hàn Thủ Hà và Hàn Thủ Quốc vào thành, đến cửa hàng bách hóa tìm thím bảy Cố Lệ, cũng truyền lời ông nội dặn dò. "Ông nội nói, có thì giúp một chút, không có thì thôi, không cần khó xử."
Cố Lệ cười nói: "Không tính khó xử, hiện tại lương thực trong thành có không ít, cũng không khan hiếm đến mức như vậy, muốn thu mua cũng có thể thu mua được." Cô biết sống ở quê nhà có một số việc là tránh không được, đặc biệt là nhà họ Hàn vẫn có tiếng nói trong đại đội Ngũ Tinh, cùng căn cùng tộc, nhà họ Hàn có ăn, chẳng lẽ bắt người khác chỉ được nhìn sao? Những trưởng lão có uy tín và thâm niên cùng nhau đến tìm cha Hàn thì đã chứng tỏ chuyện này rất nghiêm trọng, bọn họ thật sự cần giúp đỡ, nếu không bọn họ đã không mở miệng trước chuyện này. Họ sẽ không dễ dàng mở miệng xin giúp đỡ, trừ khi thực sự không còn cách nào khác. Cho nên nếu như đã mở miệng, Cố Lệ có thể làm liền sẽ giúp đỡ, như vậy, uy nghiêm cùng uy tín của cha Hàn ở dòng họ Hàn sẽ được tăng lên.
"Cũng không thể kiếm được nhiều, hai anh em về hỏi nhóm tộc thúc, thím có thể kiếm được cho mỗi nhà khoảng 500 cân, đây đã là cực hạn." Cố Lệ nói với hai anh em. Hàn Thủ Hà cùng Hàn Thủ Quốc liền trở về nói, tuy rằng giá cả không hề rẻ, nhưng so với giá cả bên ngoài thì giá này đã rẻ hơn rất nhiều.
500 cân cũng không tính là nhiều, nhưng dù sao cũng không ít, nhóm tộc thúc đều gật đầu, cũng không có chần chờ đưa tiền cho cha Hàn. Cha Hàn bảo cháu trai đưa tiền đến cho Cố Lệ, Cố Lệ thu tiền chuẩn bị mấy ngày, vẫn là căn nhà cũ, gọi người đến vận chuyển về thôn.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn, chẳng mấy chốc đã đến Tết Trung Thu. Hàn Văn Hồng chưa thể trở về, anh cùng Từ Trường Thắng đều rất bận, cho nên Cố Lệ liền mang theo Đại Bảo và Nhị Bảo đến thăm mẹ Hàn.
"Bánh trung thu ăn ngon không?" Cố Lệ rót trà cho mẹ Hàn, sau đó cười nói với hai anh em.
Đại Bảo vâng vâng dạ dạ gật đầu: "Ăn ngon ạ, mẹ ơi, ngày mai con có thể mang một miếng đến lớp mẫu giáo không ạ?"
"Có thể." Cố Lệ rất vui khi đáp ứng những yêu cầu nhỏ này. Nhị Bảo cũng ăn rất vui vẻ, mỗi tay của cậu bé đều chộp lấy một cái, rất tham ăn.