Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 188

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:25:03
Lượt xem: 8

"Vậy con đi đi, để mẹ dọn cho, làm một chút cơm mang sang cho ông bà thông gia và có em của con nữa." Bà Hàn gật đầu nói.

Cố Lệ không nói gì, bà Hàn liền hấp cơm gạo kê, còn cắt dưa chua đặt lên trên cơm gạo kê, bỏ thêm ba quả trứng lên nữa, nhìn thấy cũng đã nhiều, bà Hàn đóng hộp cơm lại, sau đó mang theo Nhị Bảo đến bệnh viện bên này. Thời điểm mang đến mẹ Cố cũng vừa lúc chuẩn bị về nhà mang cơm lên đây.

"Bà thông gia." Bà Hàn gọi một tiếng: "Bà đang muốn đi đâu vậy?" Mẹ Cố bất ngờ khi thấy bà: "Chị, sao chị lại đến đây?"

"Tôi nghe Lệ Lệ về nói em trai bị người ta đánh đến nhập viện, nên mang theo Nhị Bảo đến đây xem thằng bé thế nào, đây là bữa ăn tôi vừa làm, lúc này cũng không còn sớm, vừa lúc có thể ăn chút." Bà Hàn nói.

Trong lòng mẹ Cố cảm động, kéo tay bà Hàn nói: "Chị à, cảm ơn chị nhiều, đúng là giúp người khi gặp nạn, nhà ông Cố của tôi xem như cũng có tích đức, nếu không sao có thể làm thông gia với chị."

Bà Hàn nhanh chóng khen lại, hai người giả vờ giả vịt khen lẫn nhau, nhưng đều rất hài lòng về nhau.

"Tôi chuẩn bị về nấu cơm, vậy mà chị đã đưa đến cho tôi, lương thực bây giờ quý giá như vậy, chị giữ lại cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn là được rồi." Mẹ Cố nói.

Bà Hàn nói: "Trong nhà vẫn còn, đi thôi, chúng ta vào xem thằng bé thế nào." Vừa đi vào đã nhìn thấy hình dạng như thế kia của Cố Quốc Đống, bà Hàn cũng hoảng sợ: "Này... Thằng bé phải chịu khổ rồi."

Nhị Bảo vừa nhìn thấy cậu của mình như vậy, ôm chặt lấy bà nội của mình, xem ra rất đau!

"Ông bà thông gia, hai người ăn cơm trước đi." Bà Hàn cũng không biết nên ai ủi gì, chỉ có thể lấy hộp cơm ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-188.html.]

Mẹ Cố để cha Cố ăn trước, ăn xong sẽ đút cho con trai, sau đó bà ấy đã kéo bà Hàn ngồi xuống, bắt đầu cùng bà Hàn than thở. Nói vì sao lại bị như vậy, còn nói bà ấy đã sớm khuyên nên trở về, nhưng cả hai không nghe, cho nên suýt chút nữa đã bị người khác lấy luôn cái mạng.

"Nếu không phải đúng lúc Lệ Lệ đi ngang qua bảo dừng tay, thì người kia còn lấy con d.a.o nhỏ ra, nếu bị đ.â.m mấy nhát, làm gì còn mạng nữa!" Mẹ Cố gạt nước mắt nói.

Bà Hàn nói: "Chuyện này thật sự rất nguy hiểm!"

"Còn không phải sao, làm chuyện thiếu đạo đức như vậy, nếu không sao lại suýt nữa đã bị đánh đến mất mạng?" Mẹ Cố mắng.

Bà Hàn: "..." Tuy là như vậy, nhưng nếu nói thế thì con trai sẽ tốt hơn sao.

Cha Cố bên kia buồn rầu cúi đầu ăn cơm cũng không dám nói gì, Cố Quốc Đống cũng rất hối hận, vì cậu ta suýt chút nữa đã chết.

"Mẹ, con đói bụng." Cố Quốc Đống cố gắng làm nũng. Nhưng mẹ Cố lúc này đã nhận ra điều gì đó, và nói thẳng thừng: "Thế nào, khi còn nhỏ mẹ đã đút cho con, giờ già muốn mọc râu cũng muốn mẹ đút cho ăn? Vậy có muốn mẹ đút cho con đến bảy mươi tuổi luôn không? Có chuyện gì tìm mẹ, không có chuyện thì đá mẹ qua một bên, sau này có chuyện gì thì tìm cha của con đi, đó là cha của con, là người giật dây cho con đi làm chuyện thiếu đạo đức, là người cha suýt chút nữa đã khiến con trai bị đâm, sớm đi chầu diêm vương!"

Bà Hàn an ủi nói: "Bà bớt giận, Lệ Lệ cũng đã đi tìm người, tôi biết năng lực của Lệ Lệ thế nào, nếu con bé đã đồng ý thì chắc chắn không có vấn đề gì, có thể chữa được cho thằng bé!"

"Sau khi trị xong rồi, xem từ nay về sau nó có dám đi làm chuyện hại người nữa không, người ta đã cứu một lần làm gì có lần thứ hai." Mẹ Cố hờn giận tận trời.

Bà Hàn lấy cơm cho bà ấy ăn: "Dù như thế nào bà cũng phải ăn cơm trước, ăn xong mới có sức để chăm sóc cho thằng bé, nó cũng còn nhỏ, dù sao bà cũng phải cho nó cơ hội để sửa sai."

Loading...