Lòng Cố Lệ đã nói bỏ qua, vả lại cô cũng biết mẹ cô sẽ không bỏ rơi đứa con trai này, nhưng trên mặt vẫn rất tâng bốc, dù sao mẹ cô hiếm khi mạnh mẽ như vậy. Cha Cố cũng không dám nhiều lời, mà Cố Quốc Đống cũng khóc nói: "Mẹ, sau này con không đi nữa"
Cố Lệ nhìn cậu ấy: "Quốc Đống, lời này là do chính em nói, em nhớ rõ lời mình nói, chị sẽ giúp em đi hỏi một chút, nếu thuận lợi thì đêm nay có thể lặng lẽ mời ông ấy đến xem chân cho em, dù sao chân này cũng không được chậm trễ, không thể bỏ qua thời gian tốt để cứu chữa. Được rồi, chuyện này không nên để lâu, con sẽ đi tìm ông ấy."
"Mau lấy tiền đưa cho Lệ Lệ đi!" Cha Cố nói.
"Lệ Lệ, con mang theo tiền qua đó đi, chỉ cần có thể chữa trị tốt cho chân của Quốc Đống, bao nhiêu tiền cũng không sao!" Mẹ Cố cũng bất chấp, không nói hai lời đã đưa tiền ra.
"Không cần đâu, đến lúc đó con sẽ tính với ông ấy, con sẽ ra tiền cho em trai, số tiền này mẹ giữ lại để tẩm bổ cho cơ thể em ấy đi, em ấy đã chảy m.á.u nhiều như vậy, lúc con đến thấy nó như vậy khiến con đau lòng muốn xé cả tim con." Cố Lệ nói xong câu đó đã bước đi, để lại một nhà ba người đầy cảm động.
Cha Cố tức giận nói: "Lệ lệ đây là sinh sai giới tính rồi, nếu con bé là con trai thì tôi đến tuổi này cũng đâu cần cố gắng làm việc!"
Mẹ Cố gạt nước mắt: "Lệ Lệ là đứa có hiếu nhất, ông xem thường tôi vì từ trước đến nay tôi không kiếm ra tiền, nên chưa bao giờ để ý đến ý kiến của tôi, hai đứa con gái kia thì không có tương lai gì, cũng không biết có hưởng được phước của tụi nó không, Quốc Đống thì không cần nói, hai túi đường tôi còn chưa nếm thử xem vị của nó là như thế nào, tốn công trước kia tôi còn mắng con bé, hiện tại nghĩ lại thật sự tôi không nên như vậy."
Cố Quốc Đống thì hổ thẹn còn xấu hổ vô cùng: "Mẹ, sau này con sẽ hiếu thảo với mẹ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-187.html.]
"Thôi đi, xem như mẹ đã thấy rõ, trong mấy đứa con, chỉ có Lệ Lệ là thật lòng hiếu thảo, còn lại mẹ đều không thể nhờ cậy vào, nhất là con, ngoài miệng thì dỗ dành con, nuôi con lớn như vậy, cũng không nỡ chia cho mẹ một miếng thức ăn? Lần này chữa trị cho con, mẹ cũng không trông cậy vào con sẽ chăm sóc mẹ về già, dù so Lệ Lệ cũng đã nói, sẽ chăm sóc khi mẹ về già!" Mẹ Cố xua tay nói.
Cố Quốc Đống vội nói: "Mẹ, con sẽ chăm sóc mẹ khi mẹ về gia, sau này con sẽ sửa đổi, con sẽ sửa đổi!"
Còn Cố Lệ, cô đã ném cha mẹ mình ở lại mà về nhà, hôm nay là ngày nghỉ của cô, mới hơn ba giờ chiều cũng chưa đến thời gian đón Đại Bảo, chỉ có điều cô hơi đói bụng, từ trưa giờ cô vẫn chưa ăn miếng cơm nào. Làm cho mình một bát mỳ trứng rồi vội vàng ăn, bà Hàn nhìn cô đói như vậy, vội hỏi: Lệ Lệ, hồi trưa con không ăn sơm sao?"
"Dạ con chưa kịp ăn, mẹ không biết đâu, em trai con bị người ta đánh gãy hai chân, con đưa em ấy đi bệnh viện, vẫn lăn qua lăn lại đến tận bây giờ." Cố Lệ nói.
Bà Hàn hoảng sợ: "Hả? Bị người ta đánh gảy chân, mà sao lại vậy? Ai đã làm?"
"Là ai thì vẫn chưa biết, người đó đã nhanh chóng chạy trốn khi con kịp nhận ra, hiện tại em ấy đã nằm viện, cha mẹ của con ở bên kia đều đến, cho nên con mới không có thời gian về ăn cơm, con còn đang chuẩn bị đi tìm người chữa trị chân cho em ấy nữa."
"Bác sĩ ở bệnh viện không chữa trị được sao?"
"Dạ người có thể chữa trị chân đã được đưa về quê, hiện tại không có ở trong bệnh viện." Cố Lệ nói: "Lúc này con có quen một người, người kia có thể chữa trị chân, không nói nữa, mẹ ở nhà nhớ chú ý mọi chuyện, con có việc đi trước ạ."