Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 182

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:24:52
Lượt xem: 14

Mẹ Cố lập tức nói: "Làm gì có nhiều, đều không còn dư thừa bao nhiêu, mẹ còn định đến tìm con hỏi một chút đó, đến nỗi Quốc Đống, nó là ăn ở bên ngoài."

Cố Lệ nhíu mày: "Bên ngoài? Nó ăn ở đâu bên ngoài?"

Mẹ Cố lắc đầu: "Làm sao mẹ biết, nhưng mà trong lòng mẹ rất lo lắng, chỉ sợ nó xảy ra chuyện gì."

Nói rồi bà ấy không nhịn được mà thở dài, chỉ là con trai lớn không nghe lời bà ấy, thật sự làm bà ấy không nhịn được mà nhọc lòng. Cố Lệ mím môi liếc mắt nhìn mẹ mình một cái, không nói nhiều lời vô nghĩa, nhưng mà cô đã quyết định, cũng đã đến lúc cô nên cho em trai của cô một đòn tàn nhẫn để phát triển trí nhớ rồi.

Cố Lệ ra bên ngoài cười nói với Cố Quốc Đống: "Quốc Đống, lại đây cho chị nhìn xem thử có cao lên hay không, khoảng thời gian này không lại đây xem em."

Cố Quốc Đống bĩu môi: "Chị đừng nói mấy lời dễ nghe đó dỗ em."

Lúc trước nghe chị cậu ta nói dễ nghe như vậy, cậu ta lập tức tìm tới cửa định xin tiền chị mình, kết quả bị chị cậu ta lôi kéo khóc một trận, không chỉ có không cho cậu ta tiền mà ngược lại, còn hỏi cậu ta có thể tiết kiệm chút đồ ăn cho cháu ngoại hay không? Suýt chút nữa Cố Quốc Đống đã bị sặc nước miếng mà chết, thì ra kết quả là chị cậu ta chỉ phồng má giả làm người mập, trở về nhà mẹ đẻ căng mặt mũi thôi, trên thực tế là rất nghèo.

Cố Lệ bất mãn nói: "Chị quan tâm nhất chính là em, sao có thể là dỗ em? Em không nhìn thấy mấy món đồ chị cầm tới sao, mấy thứ đường đó là chuẩn bị cho em, em chỉ lo để dành pha uống đi, đương nhiên nếu em hiếu thuận cha mẹ chị thì cho thể cho cha mẹ cũng được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-182.html.]

Một lúc sau mẹ Cố bưng thức ăn lên bàn, bởi vì cô có mang trứng gà lại đây, trên bàn cơm vẫn phong phú một chút, nhưng đồng thời cũng chỉ có như vậy, món trứng gà là mặn, mặt khác đều là món chay, cứ ăn như vậy. Ăn xong lại ngồi trò chuyện một lúc, sau đó cả nhà Cố Lệ mới trở về.

Cha Cố nhìn đồ vật con gái thứ hai mang đến, nói với mẹ Cố: "Lần trước nghe bà lải nhải như vậy, tôi còn tưởng rằng Lệ Lệ thật sự bất hiếu. Bà nhìn xem, không phải mang đến nhiều đồ như vậy đồ sao? Còn hai đứa con gái khác có cầm về nhà được hạt gạo nào không?"

Mẹ Cố cũng rất vừa lòng với đối với đôi giày mới kia: "Lần trước là tôi hiểu lầm Lệ Lệ, dù sao mẹ chồng con bé còn ở kia, con bé cũng không có cách nào, là lòng tôi hơi nóng nảy."

Hàn Quốc Đống trực tiếp cầm lấy đường đỏ và đường trắng: "Cha mẹ, mấy thứ này con để dành uống nhé!"

Nói xong quay trở về phòng mình, cha Cố và mẹ Cố liếc nhìn nhau một cái, cha Cố không nói gì, còn mẹ Cố thì không nhịn được chua xót một hồi. Con trai có thể ăn có thể uống là chuyện tốt, nhưng mà có thứ gì tốt cũng giấu trong phòng mình, ngày sau nếu lại cưới một cô con dâu cũng giống như vậy thì hai vợ chồng bọn họ sẽ c.h.ế.t đói đúng không? Nhưng mà dù sao cũng là con trai, bà ấy vẫn coi là bảo bối.

Chỉ chớp mắt đã đến ngày Hàn Văn Hồng và Từ Trường Thắng phải ra xe, Hàn Văn Hồng ngoại trừ luyến tiếc vợ con ra thì không có vướng bận nào khác. Nhưng Từ Trường Thắng lại có rất nhiều việc. Do dự mãi, anh ta vẫn lại đây tìm Cố Lệ, muốn nhờ Cố Lệ giúp đỡ.

"Nếu vợ tôi vẫn không giữ được lương thực, lại tới cửa tới cửa cầu xin, chị dâu lại cho cô ấy một chút được không? Giống như lần trước như vậy, một ngày cho một lần."

Cố Lệ nhìn anh ra một cái, trong lòng cũng thở dài vì anh ta: "Được, cậu ở bên ngoài và Văn Hồng yên tâm, trong nhà cậu cũng không cần quá lo nghĩ, Mỹ Ngọc lại đến đây mượn lương thực, tôi sẽ cho cô ấy giống như lần trước."

Từ Trường Thắng mới nhẹ nhàng thở ra, cũng vội vàng nói lời cảm ơn cô, còn đưa số tiền dư lại cho cô chính là dự chi tiền lương thực trước. Cố Lệ không nói nhiều mà nhận lấy.

Loading...