Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 180

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:24:48
Lượt xem: 13

Ở trên đường gặp được, mọi người đều là quay mặt đi, cô ta chủ động chào hỏi các chị em dâu nhưng không ai phản ứng, chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn cũng cảm thấy hụt hẫng trong lòng.

Nghe hai vợ chồng nói như vậy, Hàn Thủ Yến ở bên cạnh lạnh lùng nói: "Cha mẹ phải nhìn xem hiện tại trong túi cha mẹ có bao nhiêu tiền, số tiền này đủ nhà ta sống tốt lành trong bao lâu? Nếu mà nói ra thì hiện tại trong túi cha mẹ có thể có tiền sao? Cái này gọi là có được có mất!"

Anh sáu nhà họ Hàn nghĩ đến trong túi mình có một khoảng tiền lớn ước chừng 200 đồng tiền, trong lòng mới dễ chịu hơn không ít, anh ta làm cả đời cũng chưa được nhìn thấy nhiều tiền như vậy đâu.

Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn cũng được an ủi không ít, hỏi: "Yến Yến, lương thực của nhà ta chỉ đủ kiên trì một tháng, đến lúc đó lương thực cứu tế đã xuống chưa?"

"Có thể, đến lúc đó thu hoạch vụ thu cũng kết thúc." Hàn Thủ Yến nhàn nhạt nói: "Khi đó giá lương thực cũng sẽ xuống, nhà ta lại đi thị trường mua lương thực là được, không cần lo lắng vấn đề này." Lúc này chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn mới yên tâm.

Lại nói đến Hàn Văn Hồng, anh lái xe chạy hai vòng, mang theo bà Hàn và Nhị Bảo cùng nhau đưa đến cho hai chị em song sinh Hàn Văn Tư và Hàn Văn Vũ mỗi người 200 cân lương thực. Anh không có tùy tiện lái xe đưa tới, mà là dừng xe ở ngoài thôn, cứ như vậy nhân lúc bóng đêm mà cõng lương đến nhà chị gái. Hàn Văn Tư và Hàn Văn Vũ không ngờ lão Thất sẽ đến đưa lương thực cho bọn họ, đều là bất ngờ và vui mừng, sau khi biết là em dâu bảo đưa đến đây, trong lòng bọn họ thật sự là hỗn loạn đủ loại cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-180.html.]

Trước kia các cô còn ở trước mặt bà Hàn nhỏ giọng lải nhải nói cô em dâu này có chút khinh người, kết quả ngay trong hoàn cảnh này, em dâu vẫn bảo em trai đưa nhiều thực như vậy đến đây. 200 cân lương thực, vẫn là lấy giá cả lúc chưa tăng giá.

"Chắc là không lâu nữa lương thực cứu tế sẽ đến, số lương thực này tạm thời chống đỡ trước, chờ đến lúc đó lại nhìn xem." Hàn Văn Hồng nói với các cô. Hàn Văn Tư và Hàn Văn Vũ đều gật đầu, 200 cân lương thực ăn tiết kiệm cũng có thể ăn được một khoảng thời gian.

"Chờ qua khỏi giai đoạn khó khăn này, đến lúc đó chị đi tìm chị tư cùng nhau vào thành thăm mẹ, cũng thăm Lệ Lệ." Hàn Văn Vũ nói. Hàn Văn Hồng gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt hai người chị gái và các cháu ngoại trai, cháu ngoại gái, sau đó lặng lẽ ra thôn trở về trong xe.

Bà Hàn ôm Nhị Bảo ở trên xe chờ đợi, thấy con trai trở về thì vội hỏi tình hình của con gái. "Mặc dù khí sắc không được tốt lắm, nhưng mà không cần quá lo lắng, 200 cân lương thực không nhiều lắm, nhưng ăn tiết kiệm một chút cũng có thể ăn được một đoạn thời gian, có thể chống đến lúc lương thực cứu tế tới." Hàn Văn Hồng an ủi nói.

Bà Hàn than thở gật đầu: "Cuộc sống này thật là không dễ dàng, nếu không nhờ Lệ Lệ thì nhà ta cũng chịu tội lớn."

Dân số nhiều như vậy, mỗi ngày dù rất tiết kiệm cũng có thể tiết kiệm được bao nhiêu lương thực? Hàn Văn Hồng không nói gì, chở theo mẹ và con trai trở về. Lúc bọn họ về đến nhà đã là hơn 8 giờ, Cố Lệ và Đại Bảo đều ăn no và đánh răng xong rồi, đang xem sách nhận biết chữ.

Lúc bà Hàn, Hàn Văn Hồng và Nhị Bảo trở về, Cố Lệ không nói hai lời đã lập tức đi nấu mì sợi, trứng gà cũng đập mấy quả. Chỉ một lúc sau đã nấu mì sợi xong, bảo Hàn Văn Hồng và bà Hàn ăn, còn Cố Lệ thì đút mì sợi cho Nhị Bảo ăn. Thằng bé bị đói lả rồi, ăn hết ngụm này đến ngụm khác khiến Cố Lệ thổi không kịp cho thằng bé ăn, ăn hết một chén mì thêm một quả trứng gà mới tính là ăn no. Tuổi này lượng cơm như vậy cũng là rất tốt.

Loading...