Còn một khoảng thời gian nữa lương thực cứu tế mới đến, hơn nữa cho dù lương thực cứu tế được phát xuống, mọi người được chia cũng là có hạn, phía sau còn có một mùa đông phải trải qua nữa, phải chờ mãi cho đến cây trồng vụ hè sang năm mới có thể thu hoạch lương thực được. Khoảng thời gian này cần chống đỡ để sống sót, nghe Thủ Hà và Thủ Quốc tới nói, tất cả những cây có thể ăn được ở trên núi đều bị hái trọc rồi.
"Mỗi một nhà đều cho 200 cân?" Hàn Văn Hồng sửng sốt một chút: "Vậy trong nhà..."
"Em có con đường có thể mua được lương thực, anh đừng lo lắng." Cố Lệ cười một tiếng.
"An toàn không?" Hàn Văn Hồng vẫn luôn biết, dù sau mỗi lần vợ anh ra ngoài mua đồ ăn là có thể mua được thứ tốt trở về, món đồ trân quý giống như gà cũng có thể mua được, nhưng mà anh đi dạo một vòng lớn cũng không gặp được một cọng lông gà nào.
Cố Lệ trấn an nói: "Tuyệt đối đáng tin cậy và an toàn, em làm việc là sẽ không để lại nhược điểm và dấu vết gì, anh cứ yên tâm."
"Vậy được, anh mang về, phải trả bao nhiêu tiền thì anh sẽ tính với anh cả, anh hai và anh ba." Hàn Văn Hồng nghiêm túc nói.
Cố Lệ cười khẽ, báo cái giá cho anh: "Lương thực em mua được đều không đắt, anh cứ tính theo giá này là được."
Hàn Văn Hồng sửng sốt một chút, nhưng không hỏi nhiều, dù sao vợ anh tính cho Từ Trường Thắng cũng là giá ban đầu, anh biết vợ anh sẽ không có hại. Ngoại trừ đưa cho mấy anh trai nhà họ Hàn mỗi nhà 200 cân lương thực ra, Cố Lệ còn chuẩn bị cho cha Hàn một trăm cân lương thực để đưa thêm cho anh cả nhà họ Hàn, dù sao ông cụ cũng là ăn uống ở bên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-178.html.]
Vào buổi chiều, Hàn Văn Hồng mượn xe trong đội lái xe về quê, cũng là phân phát lương thực cho ba người anh trai. Chị dâu cả, chị dâu thứ hai và chị dâu thứ ba vừa nghe thấy giá cả này, thật sự là vừa lòng đến không còn gì để nói.
"Trong lòng Lệ Lệ có nhà họ Hàn, chúng tôi đều biết, lúc này thật sự nhờ ơn em ấy giúp đỡ nên nhà chúng ta mới có thể có số lương thực dự trữ này." Chị dâu cả nhà Hàn thật lòng nói. Chị dâu thứ hai và chị dâu thứ ba cũng đều gật đầu, đúng vậy, không sai, lần này cô em dâu vợ lão thất này thật sự là cùng hoạn nạn mới thấy chân tình. Đâu phải như hai vợ chồng lão lục lòng lang dạ sói có thể so sánh?
"Một trăm cân này là Lệ Lệ chuẩn bị cho cha, nên cũng đặt chung ở đại phòng." Hàn Văn Hồng lại khiêng xuống một túi lương thực.
Cha Hàn rất vui mừng: "Cha không thể luôn ăn mà không trả tiền lương thực cho các con được, lần trước Lệ Lệ đã gửi về cho cha 50 cân rồi, vẫn còn dư hơn phân nửa đó, nay lại chở đến cho cha nhiều như vậy, bà nó à, trở về đưa tiền trả lại Lệ Lệ, nên trả bao nhiêu thì cứ trả bấy nhiêu!"
Bà Hàn giận dỗi liếc mắt nhìn ông một cái: "Lúc tôi ở trong thành đã muốn trả cho Lệ Lệ, nhưng mà bị Lệ Lệ nói một hồi, nói đây là muốn hiếu thuận với ông, hơn nữa cũng không câu nệ ai hiếu thuận nhiều hơn ai hiếu thuận ít hơn, tóm lại đều là người một nhà, có thì ra nhiều tiền một chút, không có thì ra nhiều sức lực một chút, không so đo nhiều như vậy, người một nhà là phải đùm bọc đoàn kết mới tốt!"
Anh cả, anh hai, anh ba nhà họ Hàn và mấy chị dâu đều cảm thán, cũng là tâm phục khẩu phục vợ lão thất. Khí độ này, lòng độ lượng, thật sự không hổ là người thành phố! Giống mấy cháu trai Hàn Thủ Hà và Hàn Thủ Quốc cũng vô cùng khâm phục thím bảy ở trong thành, thật sự, thím bảy thật sự quá tốt!
Trên gương mặt cha Hàn tràn đầy sự vui mừng, nhìn Hàn Văn Hồng nói: "Lão thất, có thể cưới được người vợ như Lệ Lệ chính là may mắn của nhà họ Hàn chúng ta, con phải đối tốt với Lệ Lệ, nếu để cha biết con ở bên ngoài việc lái xe lại dám làm ra chuyện gì có lỗi với Lệ Lệ thì nhà họ Hàn chúng ta tuyệt đối sẽ không tha cho con!"
"Cha yên tâm, con hiểu ạ." Hàn Văn Hồng trịnh trọng gật đầu. Anh rất yêu vợ anh, ở bên ngoài cũng là nhớ thương cô đến nhói lòng, không biết coi cô thành bảo bối đến mức nào, sao có thể làm chuyện có lỗi với cô? Chuyện này sẽ không tồn tại!