Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 177

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:24:42
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Mỹ Ngọc gật đầu: "Mẹ không cần nhiều lời, con đều hiểu."

Lúc này, mẹ Dương mới vừa lòng: "Hơn nữa, trong số các chị em của con lần này, con là người vì nhà mẹ nhiều nhất, anh trai chị dâu và em trai em dâu đều biết ơn con, không giống như chị em của con, không chỉ không ra sức lực mà còn dám đến mượn lương thực, ba con trực tiếp đuổi bọn họ ra khỏi nhà, sao có thể giống như con, lần nào về nhà nhà mẹ đẻ đều cung phụng con lên vậy chứ?"

Khi Từ Trường Thắng trở về, mẹ Dương liền ân cần ôm cháu ngoại từ trong lòng anh ta, cười tủm tỉm nói với con rể: "Trường Thắng à, lần này trở về vất vả rồi."

Từ Trường Thắng giật giật khóe miệng: "Con không vất vả, nhưng mà mẹ này, số lương thực lần trước Mỹ Ngọc mượn từ nhà họ Hàn đều bị mẹ cầm về nhà họ Dương phải không? Mẹ có nghĩ tới Mỹ Ngọc cùng bé không có gì để ăn không?"

Mẹ Dương lập tức bắt đầu lau nước mắt: "Mẹ biết Trường Thắng muốn trách mẹ, nhưng mẹ thật sự không có biện pháp khác, mẹ không phải muốn Mỹ Ngọc cùng bé con bị đói, là mẹ biết chỉ có Mỹ Ngọc đến nhà họ Hàn mới mượn được lương thực, nó có thể mượn, nhưng nhà mẹ lại không thể, nhà họ Dương đông người, tất cả đều đói bụng, cho nên lần trước mẹ mới không có biện pháp, nhưng mẹ cũng đã nói với Mỹ Ngọc rồi."

Dương Mỹ Ngọc nhận được ánh mắt của mẹ mình, cũng không thể không giúp đỡ nói chuyện: "Không phải em đã nói chuyện này với anh rồi sao, Trường Thắng, sao anh lại còn hỏi mẹ?"

Từ Trường Thắng nhìn cô ta một cái: "Anh hỏi hai câu cũng không được? Hơn nữa chẳng lẽ em không biết hiện tại bên ngoài lương thực quý giá đến mức nào sao, bên nhà họ Hàn là nể mặt anh mới chở qua cho em 50 cân, bản thân mình còn không thừa bao nhiêu, em lại tới nhà người ta hỏi, người ta là không có cách nào mới cho em mượn, nhưng em khiến nhà mình nợ nhân tình của nhà người ta lớn đến mức nào em có biết không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-177.html.]

"Bây giờ là lúc nào rồi, thiếu chút nhân tình có là gì, quan trọng là phải tìm được lương thực." Mẹ Dương tiếp lời nói.

"Mẹ thật biết nói giỡn, chẳng lẽ nguyên cả gia đình bên nhà họ Dương như vậy đều trông cậy vào vợ con hỗ trợ tìm lương thực sao, các người sẽ không tự đi ra bên ngoài tìm sao?" Từ Trường Thắng nói thẳng.

Mẹ Dương lại lần thứ hai bắt đầu lau nước mắt: "Mẹ biết chắc chắn là con sẽ trách mẹ mà, nhưng mà mẹ có cách nào đâu, mấy cháu nội trai đều đói đến òa khóc, mấy người cha con cũng đi ra bên ngoài tìm, nhưng thật không tìm được, không có cách nào khác, cũng chỉ có thể bảo Mỹ Ngọc đến nhà họ Hàn mượn một ít. Con đừng nóng giận, mẹ xin lỗi con, con cũng đừng nóng giận với Mỹ Ngọc, là lỗi của mẹ!"

Thấy bà ta như vậy, trong lòng Từ Trường Thắng lại bùng lên lửa giận, lần nào cũng đều dùng chiêu lau nước mắt như vậy rồi nhẹ nhàng bâng quơ cho qua mọi chuyện, lần nào cũng đều như vậy!

Lại nói bên Hàn Văn Hồng, chờ giữ trưa vợ anh trở về, anh đã chuẩn bị xong bữa cơm trưa. Cố Lệ trực tiếp ăn thức ăn có sẵn là được, ăn xong ngay cả cái chén, chiếc đũa cũng không cần thu dọn, vẫn là anh thu dọn, xong rồi Hàn Văn Hồng trực tiếp trở về phòng nói với cô chuyện Từ Trường Thắng lại đây, cũng đưa tiền anh ta trả lại cho vợ. Cố Lệ không nhiều lời nhận lấy, cũng không nói nhiều đến Dương Mỹ Ngọc: "Đợi lát nữa anh lái xe chở mẹ về quê à?"

"Ừm, trở về thăm quê nhà một chút." Hàn Văn Hồng gật đầu.

"Vậy anh chở về cho mấy anh một ít lương thực, mỗi nhà 200 cân, đúng rồi, còn có chị tư và chị năm nữa. Lần trước Thủ Hà lại đây thì em nghe nó nói hình như hai chị có về nhà mẹ đẻ mượn lương, có thể thấy cuộc sống của hai chị cũng không dễ dàng. Anh cũng cho hai chị mỗi nhà đưa 200 cân bột ngô trước đi." Cố Lệ nói.

Loading...