Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 171

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:47:37
Lượt xem: 10

Bị nhắc nhở như vậy, hai người cũng hồi phục tinh thần lại, Cố Lệ lui về sau một bước, nhìn anh cười nói: "Em còn phải đi làm, anh lại ngồi chờ một chút nhé?"

"Được." Hai mắt của Hàn Văn Hồng nhìn cô chăm chú, gật đầu nói.

Cố Lệ tiếp tục đi làm, anh bèn quay trở về bên kia ngồi, nhưng ánh mắt vẫn luôn gắt gao nhìn về bên này. Lý Hồng Hà nhỏ giọng trêu chọc cười nói: "Đêm nay cũng phải kiềm chế một chút đó, đừng làm sập giường."

Cố Lệ bị lời nói này của cô ấy làm ngại ngùng một hồi: "Nói gì vậy."

"Đều là người từng trải, nhưng mà khi đó bọn chị cũng không giống như các em, hai người các em đứng chung một chỗ thật sự giống như bốn phía đều có mùi hoa vậy, làm người ta say đó." Lý Hồng Hà cười.

Cố Lệ nhấp môi, cũng nhìn thoáng qua bên kia, người đàn ông ngốc kia cũng đang nhìn cô, thấy cô nhìn qua còn mỉm cười với cô, Cố Lệ cũng cười lại với anh.

"Đã có hai đứa con rồi mà hai người các em còn có thể ngọt như vậy, giống như vừa mới yêu đương vậy."

"Đó là bởi vì công việc này của anh ấy, tháng trước anh ấy không trở về, từ lần trước ra cửa mãi cho đến hôm nay đã hơn hai tháng, sắp được ba tháng rồi." Cố Lệ nói.

Lý Hồng Hà cũng hiểu: "Nhưng mà bình an trở lại là được."

Cố Lệ gật đầu, vốn dĩ còn có hơn một tiếng đồng hồ mới tan làm, kết quả giống trôi qua rất nhanh vậy, không bao lâu đã đến thời gian rồi. Thụ dọn quầy hàng xong, Cố Lệ và Hàn Văn Hồng cùng nhau đi ra, hai vợ chồng cùng nhau lại đây đón Đại Bảo.

"Cha, cha về từ lúc nào vậy?" Đại Bảo rất vui mừng, trực tiếp xông tới bảo cha thằng bé bế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-171.html.]

Hàn Văn Hồng cười bế thằng bé lên đặt ở ghế sau: "Mới trở về hôm nay, con ở lớp học mầm non có nghe lời cô giáo không?"

"Có ạ, nhưng mà hôm nay con và Hứa Đại Dũng đánh nhau, mặc dù cậu ấy bị con đánh khóc, nhưng mà cậu ấy ra tay trước, cô giáo cũng không trách con." Đại Bảo nói, sau đó nhìn về phía mẹ mình: "Mẹ ơi, mẹ cũng sẽ không trách con chứ?"

"Sẽ không, có người đánh con thì con đánh trở lại là được." Cố Lệ rất bình tĩnh. Hàn Văn Hồng đạp xe đạp chở hai mẹ con bọn họ đi về hướng nhà mình, nhưng mà đi được nửa đường Cố Lệ vác rổ xuống xe: "Hai người đi về trước đi, em đi mua chút đồ vật."

Hàn Văn Hồng biết cô muốn làm gì: "Vợ ơi, không cần đâu, tùy tiện ăn chút là được."

"Em chỉ đi xem có thứ gì tốt không." Cố Lệ nói: "Hai người về trước đi."

Lúc này Hàn Văn Hồng không nói gì, lập tức chở theo Đại Bảo đi về trước, Cố Lệ tới bên chợ đen dạo một vòng, sau đó trong rổ tức thì có thêm một con gà đã được làm thịt xong xuôi và một con cá, còn có hai cân tôm, đều còn tươi mới. Cô Lệ xách theo mấy thứ này đi về nhà.

"Lệ Lệ, hiện tại ở bên ngoài mấy thứ này không dễ mua đâu." Bà Hàn vừa thấy đã lập tức ngạc nhiên nói. Hiện tại ngày nào bà cũng đi ra ngoài thị trường mua chút đồ vật, nhưng không có thứ tốt gì để mua.

Cố Lệ gật đầu: "Đắt hơn không ít, nhưng mà cũng chỉ đắt một chút thôi, cho thêm chút sâm bổ lượng bồi bổ cho Văn Hồng, lần này trở về con thấy anh ấy ốm hơn rất nhiều."

Bởi vì chỉ nhìn thấy Đại Bảo và Nhị Bảo đang chơi, không nhìn thấy Hàn Văn Hồng nên cô hỏi: "Văn Hồng đi đâu rồi ạ?"

"Đang giúp đỡ nhà họ Hạ ở cách vách sửa nóc nhà một chút." Bà Hàn vừa mới nói dứt lời thì Hàn Văn Hồng đã trở lại, bà Hàn lập tức cười nói với con trai: "Lão thất xem này, Lệ Lệ mua về cho con đó, thật sự dám tiêu tiền vì con."

Cố Lệ cười nói với anh: "Đi nghỉ ngơi một chút đi, em nấu cơm tối."

Hàn Văn Hồng không cần nghỉ ngơi, trực tiếp đi tới giúp đỡ cô, Cố Lệ cũng không ngăn cản, bảo anh ở bên cạnh nhặt rau, còn cô lấy con gà bắt lên hầm. Trong nhà là dùng lò than nấu cơm, vốn dĩ cũng chỉ có một cái, nhưng sau khi Cố Lệ ngại nấu cơm chậm, nên đã mua thêm một cái, cho nên sử dụng hai cái lò than thật sự thuận tay hơn nhiều.

Loading...