Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 169
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:47:33
Lượt xem: 8
Vừa vào nhà đã thấy được lương thực được tích trữ trong phòng của anh, anh rất ngạc nhiên: "Mẹ, hai người tích trữ được nhiều như vậy?" Với nhiều bao tải như vậy, chỉ sợ là hơn một ngày cân lương thực.
Bà Hàn cười nói: "Đều do Lệ Lệ nhạy bén, chỉ vừa có mưa đá đã lập tức mua lương thực từ bên ngoài về nhà." Huống chi khi nghe người khác không mua được lương thực, Lệ Lệ đã đem đến, nghe nói cũng không tính giá cao, đây cũng là một dạng bản lĩnh. Cũng bởi vì có nhiều lương thực như vậy, nên cũng tìm chút thời gian đưa lương thực trở về quê. Biết trong khoảng thời gian ngắn cũng không cần lo lắng cho những người dưới quê, cho nên dù tình huống hiện tại rất căng thẳng, nhưng bà Hàn vẫn rất bình tĩnh.
Hàn Văn Hồng cũng không biết vợ anh đã làm gì, nhưng cho đến mãi bây giờ anh mới biết vợ anh có khả năng đặc biệt, sau khi đặt lương thực xuống, anh muốn đi qua bách hóa bên kia để tìm vợ mình, đã lâu không gặp mặt, anh rất nhớ cô.
"Con vào nhà tắm trước đi, khắp người đều có mùi mồ hôi, con đã mấy ngày không tắm rửa rồi?" Bà Hàn hỏi anh.
Hàn Văn Hồng phơi nắng cả ngày đã vội vàng chạy về, thật sự thì trên đường đi cũng chưa từng tắm qua, mùi hương trên người đúng là rất nồng.
"Trước đó Lệ Lệ đã dành chút thời gian may cho con một bộ quần áo, cũng đã được phơi nắng, con vào trong phòng lấy đi, xà phòng cũng là cho con, mau tắm rửa sạch sẽ chút rồi hãy đi tìm Lệ Lệ nếu không sẽ khiến Lệ Lệ ngạt thở." Bà Hàn đẩy anh đi nói.
Hàn Văn Hồng muốn đi lên hôn Nhị Bảo, nhưng Nhị Bảo cũng ghét bảo đẩy anh ra: "Hôi!"
"Nhị Bảo cũng bắt đầu ghét cha mình." Hàn Văn Hồng cười nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-169.html.]
Nhị Bảo nhìn anh một cái cười thật tươi, dáng vẻ nhỏ nhắn kia thật sự khiến người khác yêu thích. Hàn Văn Hồng cũng cười, anh vào trong phòng lấy quần áo mới, cũng xà phòng rồi đi ra ngoài tắm rửa.
Anh vừa mới ra khỏi cửa chưa bao lâu, đã có người đến cửa tìm bà Hàn, nhìn thấy lương thực Hàn Văn Hồng gánh về, nên cũng muốn đổi chút lương thực. "Con trai tôi đã gánh về hai trăm cân lương thực, nhưng đây cũng là cứu mạng, ít nhiều gì cũng nhờ vào hai trăm cân lương thực này của nó nếu không nhà của tôi cũng đã nhanh chóng trở thành nghèo rớt mồng tơi, cả nhà đều dựa vào nhiêu đây lương thực, thật sự không đổi được." Bà Hàn liền trực tiếp từ chối. Tình hình lúc này như thế nào? Cũng không biết khi nào lương tiếp tế mới đưa xuống đây, lương thực chỉ sợ ít chứ không sợ nhiều, cho dù có thể bán ra ngoài với cái giá trên trời nhưng bà cũng không muốn bán, bà cũng không phải là thằng sáu mê tiền không muốn sống kia!
Bà đã trải qua sóng to gió lớn, lúc này tiền bạc không đáng tin cậy, cho dù là vàng cũng vậy, chỉ có lương thực mới đáng tin! Hơn nữa, còn chưa biết sang năm có thiếu lương thực nữa hay không, còn chia sẻ ra ngoài sao? Không thể nào có chuyện đó!
"Chia một chút thôi được không? Trong nhà tôi đã sớm không còn lương thực." Bà cụ nói.
Bà Hàn nhìn bà ấy: "Chị à đừng nói đùa nữa, chúng ta bên này ai mà không biết nhà chị có điều kiện nhất? Vừa rồi chẳng phải có người đã lén đến đây bán lương thực sao? Vẫn là mức giá thấp như vậy, nhưng tôi nghe nói nhà của chị cũng trực tiếp xách về hai cái túi da rắn!"
Bà cụ này không ngờ người đàn bà quê mùa này lại hiểu biết nhiều chuyện như vậy, chỉ cười gượng: "Đó là vì trong nhà tôi có nhiều người."
"Tình hình lúc này thế nào? Dù nhiều cũng phải ăn tiết kiệm một chút, nhà của tôi còn nhiều hơn, ở dưới quê tôi còn có cả một đại gia đình nữa." Bà Hàn lắc đầu.
Bà cụ kia tất nhiên không đổi được lương thực, mấy nhà khác thấy bà ta tay không trở về, cũng không phí sức dù sao cũng chưa đến lúc cần. Nói đến chuyện này, đây cũng là do việc làm của Cố Lệ.