Cố Lệ đưa cho Dương Mỹ Ngọc năm mươi cân lương thực, còn dặn dò cô ấy: "Năm mươi cân bột bắp này cô giấu bớt một chút, đừng để hết ra ngoài, nếu không mẹ cô đến nhìn thấy chắc chắn sẽ lấy đi."
"Cảm ơn cô, cô có muốn vào nhà ngồi chút không?"
"Tôi không ngồi đâu, tôi còn phải trở về tắm cho hai đứa nhỏ." Cố Lệ nói chuyện xong với cô ấy cũng rời đi.
Khu vực của bọn họ được gọi là khu Trường Bình, cả khu Trường Bình đều bị mưa đá tấn công, chuyện này còn lên cả báo chí. Hàn Văn Hồng cùng Từ Trường Thắng lúc sau mới nhận được tin, cả hai đều ngây người, sau đó mới vội xem chuyện gì đang xảy ra có phải là thật hay không? Sau khi xác nhận lại nhiều lần, họ đã thật sự lo lắng vì đó chính là khu Trường Bình chỗ của bọn họ! Hai người vội vàng chạy đến buồng điện thoại bên này, lập tức gọi điện về chỗ bộ vận chuyển.
Bộ vận chuyển bên này cũng nhận được điện thoại, nói: "Hàn Văn Hồng, vợ của anh đã đến đây gởi lời, nói nếu anh có điện thoại đến thì dặn anh yên tâm, trong nhà vẫn còn chút lương thực tích trữ vẫn còn thức ăn!”. Chỉ một câu đã khiến sắc mặt Hàn Văn Hồng dịu xuống dần.
Từ Trường Thắng vội nhận lấy điện thoại: "Vợ của tôi đâu, vợ tôi có đến gửi lời nào không?" "Không có, chỉ có mỗi vợ của Hàn Văn Hồng đến, chỉ có điều vợ của anh ấy hôm qua có đến một chuyến nữa, cô ấy nói rằng đã đưa qua cho vợ của anh năm mươi cân bột bắp, tiền thì đợi anh trở về sẽ tính sau." Nhân viên điện thoại nói.
"Được, được, được, đợi tôi trở về tôi sẽ đến thanh toán với chị dâu, tôi sẽ thanh toán gấp đôi với chị dâu!" Từ Trường Thắng nói không ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-168.html.]
Cúp điện thoại, hai người đều thở phào nhẹ nhõm. Hai người vẫn có thể chuẩn bị lên đường trở về, chỉ là còn phải chờ thêm vài ngày nữa, bởi vì công việc vẫn chưa hoàn toàn xong xuôi. Sự chậm trễ này đã kéo dài hơn một tuần, lúc này hai người mới có thể lái xe trở về. Đầu tháng sáu rời đi, kết quả mãi cho đến tháng chín lúc này mới trở về.
Mà lúc này, khủng hoảng lương thực trong thành vẫn chưa có qua, hai người lái xe chở một xe lương thực trở về bộ vận chuyển, mỗi người đều có thể xin được hai trăm cân mang về nhà.
Vào lúc Hàn Văn Hồng gánh hai trăm cân lương thực về nhà, Cố Lệ vẫn đang đi làm, thời điểm anh trở về là buổi chiếu bà Hàn đang cho Nhị Bảo ăn cháo đậu xanh. Thằng bé vừa mới tỉnh ngủ, còn Đại Bảo đã đi học trở lại. Người máy của Cố Lệ đều bán cho cô giáo cùng với viện trưởng của lớp mầm với giá lương thực rẻ, thậm chí còn lấy danh nghĩa của người lạ quyên tặng cho lớp mầm một ngàn cân lương thực. Chuyện này đã được lớp mẫu giáo báo đến cục công an bên cạnh, cục công an cách lớp mẫu giáo không xa, còn được dán thư khen thưởng, sau đó lớp mẫu giáo tiếp tục khai giảng.
Hiện tại mỗi ngày Đại Bảo đều qua bên kia đi học, thằng bé rất thích bầu không khí bên đó. Bà Hàn cho Nhị Bảo ăn cháo đậu xanh xong còn muốn ra ngoài đi bộ, kết quả đã nhìn thấy Hàn Văn Hồng trở về. "Thằng bảy?" Bà Hàn phút chốc vui mừng: "Về từ lúc nào vậy?"
"Dạ, con chỉ mới về." Hàn Văn Hồng mỉm cười, anh cũng biết vợ cũng đã lên ca không có ở nhà, nên đem hai túi lương thực đã được chọn đi vào.
Đây là ưu thế của đàn ông, hai trăm cân lương thực được vận chuyển từ bộ vận tải về dễ như chơi, quan trọng là không sợ đám người nào đến cướp! Tìm đàn ông phải tìm người như vậy, đáng tin cậy!
"Lương thực từ đâu vậy?" Bà Hàn vội hỏi, mấy ngày qua lương thực lúc này so với trước kia rất đắt, đắt một cách khủng khiếp, nhưng quan trọng là không có lương thực, và những loại lương thực từ bên ngoài trồng đã không còn thấy nữa.
"Chúng con vận chuyển từ phía nam bên kia về rất nhiều lương thực, đây là do chúng con xin ở chỗ làm, giá tiền mua lương thực thì dựa theo bên phía nam, một người hai trăm cân."