Cố Lệ nhận được những phản hồi từ người máy, mím môi, do dự một chút sau đó quyết định thu hồi người máy.
Cô đã làm những gì có thể làm, thật sự thì cô cũng đã ra không ít lương thực để mọi người có thể vượt qua lúc khó khăn, nhưng cô cũng phải chú ý an toàn của bản thân mới được. Cho nên quên đi.
Hôm nay, Dương Mỹ Ngọc bế con gái với khuôn mặt trắng bệch đến nhà. Vừa lúc Cố Lệ cũng đang ở nhà, cô đang làm bánh khoai tây cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn, Đại Bảo rất hiểu chuyện, gần đây cũng không ăn nhiều vì thằng bé rất biết trân quý lương thực, nên lượng cơm ăn đã giảm một nửa so với trước kia, Cố Lệ cũng không ép buộc con ăn, nhưng vẫn rất đau lòng cho đứa nhỏ hiểu chuyện này. Cho nên, chỉ cần có thời gian, cô sẽ làm nhiều món ăn cho tụi nhỏ, tụi nhỏ cũng rất thích ăn bánh khoai tây trứng.
"Hiện tại bên ngoài cũng không yên ổn lắm, sao cô còn đến đây?" Cố Lệ không quá chào đón cô ấy, nhưng trên mặt vẫn có chút khách khí.
Nghe mùi bánh trứng, bụng Dương Mỹ Ngọc cũng kêu lên, khiến mặt cô ấy đỏ bừng lên. "Đói bụng sao?" Cố Lệ nhìn cô ấy, tuy cô thật sự không muốn đưa cho cô ta, nhưng dù sao nhìn đứa con gái trong lòng n.g.ự.c cô ấy, cô vẫn bọc một cái đưa cho cô ấy. Mẹ ăn không đủ no, làm sao có đủ sữa cho con?
"Ngại quá." Dương Mỹ Ngọc xấu hổ nói, nhưng vẫn nhận lấy rồi vội ăn, cô ấy cũng thật sự rất đói bụng, ăn hết một cái vẫn chưa đủ, nhưng mà Cố Lệ cũng không cho nữa, bởi vì lương thực lúc này rất hiếm, cho một miếng là đã đủ.
"Sao lại đói như vậy? Chẳng lẽ trong nhà cũng không có lương thực sao, lần trước tôi đã hỏi cô rồi." Cố Lệ để Đại Bảo vài Nhị Bảo ngồi ở cửa chơi ăn bánh trứng, còn mình cũng ngồi xuống nói.
Dương Mỹ Ngọc thật sự rất ngại, lần trước Cố Lệ vẫn rất nghĩa khí, lúc ấy lương thực cũng rất hiếm, cô đã đi qua hỏi cô ấy có cần không? Nếu cần thì cô có thể đưa qua cho cô ấy một chút. Nhưng lúc ấy Dương Mỹ Ngọc không muốn nợ ân huệ cô, vì Từ Trường Thắng vẫn còn đang vay tiền từ cô, ai ngờ cô ấy sớm bị bẽ mặt. Nhưng mà cô ấy cũng có chút tiền chỉ sợ dù có tiền cũng không thể mua được lương thực gì. Cô ấy đi tìm mẹ mình, kết quả mẹ của cô ấy lấy tiền của cô ấy đi, nhưng không đưa lương thực đến, khi cô ấy đến tìm hỏi thì nói là đã bị người khác cướp lấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-167.html.]
Cô ấy như bị sét đánh ngang tai. Trong lúc nhất thời Dương Mỹ Ngọc đòi lại tiền nhưng không được, lương thực trong nhà cũng gần ăn hết, chỉ có thể ăn uống tiết kiệm, kết quả lương thực gần hết rồi, cũng không còn sữa cho đứa nhỏ bú, khiến đứa nhỏ đói đến mức cứ khóc mãi. Lúc này mới không còn cách nào, chỉ có thể mặt dày đến tìm Cố Lệ.
Cố Lệ nhìn cô ấy: "Vậy cô muốn nợ tôi?" Trên mặt Dương Mỹ Ngọc đỏ lên, nhưng thật sự lúc này cô ấy không có tiền, tiền cô ấy đưa cho mẹ nhờ mua giúp lương thực đều đã bị người ta cướp hết. "Chờ Trường Thắng trở về, tôi sẽ để anh ấy đến trả lại cho cô." Dương Mỹ Ngọc hé miệng nói.
Cố Lệ còn có thể nói gì nữa? Chẳng lẽ chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy mà không quan tâm sao, dù thế nào cũng phải nể mặt Từ Trường Thắng mà đưa một ít đồ cho hai mẹ con.
"Thật ra bên này của tôi cũng không còn bao nhiêu, tạm thời đưa trước cho cô năm mươi cân bột bắp qua đó được chứ?" Cố Lệ thản nhiên nói, cô thật sự không muốn nhìn thấy Dương Mỹ Ngọc, cho nên đã lấy nhiều hơn một chút sau này không có chuyện gì cũng không cần qua nữa.
"Cảm ơn cô, chờ Trường Thắng trở về, tôi sẽ nói anh ấy đem tiền qua cho cô, vẫn lấy giá theo bên ngoài chứ!" Dương Mỹ Ngọc nói.
Cố Lệ nói: "Chuyện này để tôi nói với Trường Thắng sau, cô về trước đi tôi sẽ đưa cái này qua cho cô sau, cô một mình xách không tiện."
Sau khi Dương Mỹ Ngọc trở về, Cố Lệ đi gọi bà Hàn đang nói chuyện phiếm với bà Hạ về nhà.
"Vậy con cứ đem qua cho cô ấy đi, Đại Bảo và Nhị Bảo để mẹ xem cho." Bà Hàn cũng không nói gì, dù sao đây cũng là đồng nghiệp của con trai bà, mà cũng không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.