Mẹ Hàn nói: "Giá cả rẻ hơn bên ngoài nhiều. Thằng cả về hỏi kỹ xem người trong thôn có muốn mua không, nếu muốn thì để Lệ Lệ dốc hết sức giúp mọi người mua đợt hàng này để mọi người được kéo dài một thời gian, nếu như trong thôn không cần, vậy thì thôi, đừng kêu Lệ Lệ xuất lực còn không lấy lòng!"
"Mẹ, mẹ cứ yên tâm, giá này đã rẻ hơn bên ngoài rất nhiều, hơn nữa cho dù dùng giá bên ngoài, đánh nhau chảy m.á.u đầu cũng không mua được lương thực, trong thôn nhất định sẽ muốn, chẳng qua con phải về hỏi lão đội trưởng một chút, nếu muốn thì kêu gọi mọi người chuẩn bị tiền, sẽ không để em dâu có hại!" Anh cả Hàn nghiêm túc nói.
Cố Lệ gật gật đầu: "Vậy thì anh cả nhanh trở về hỏi một chút xem, bởi vì lương thực hiện tại rất eo hẹp, em cũng phải đi hỏi lại một chút xem còn có 5000 cân hay không, em là hỏi mấy ngày hôm trước, anh cũng biết hiện tại lương thực khan hiếm như thế nào rồi đấy."
"Anh biết, hiện tại anh liền trở về hỏi!" Anh cả Hàn lập tức nói.
"Trong nhà chỉ còn có mấy cái bánh ngọt này, anh cả cùng Thủ Quốc mang đi trên đường ăn." Cố Lệ dùng giấy dầu gói mấy cái bánh ngọt đưa cho bọn họ. Anh cả Hàn cũng không có chối đẩy mà nhận lấy.
Hai cha con bọn họ vừa đi, mẹ Hàn do dự một lúc mới hỏi: "Lệ Lệ, con thật sự có thể kiếm được nhiều lương thực như vậy sao?"
"Có thể." Cố Lệ gật đầu: "Nhưng giá cả thật sự tương đối cao."
Mẹ Hàn cũng không bất ngờ với vấn đề này: "Con có thể lấy được cái giá này là tốt lắm rồi, cũng là có cống hiến lớn cho thôn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-164.html.]
Cố Lệ cũng không nói gì, chỉ chờ đợi tin tức từ anh cả Hàn. Anh cả Hàn cũng nhanh chóng, sau khi trời tối liền mang theo lão đội trưởng tới đây.
"Lão đội trưởng, sao chú lại tự mình tới đây?" Mẹ Hàn có hơi bất ngờ nói.
"Chuyện lớn như vậy, chú phải tự mình tới một chuyến." Lão đội trưởng nói, nói xong liền nhìn sang Cố Lệ: "Vợ Văn Hồng này, cháu thật sự có thể kiếm được 5000 cân lương thực cho thôn sao?"
"Lão đội trưởng hẳn là xem qua lương thực anh cả mang về rồi đúng không?" Cố Lệ nói.
Thấy lão đội trưởng gật đầu, Cố Lệ liền nói tiếp: "Cháu có thể kiếm được 5000 cân lương thực như vậy, nhưng mà lão đội trưởng, lần này là cháu mạo hiểm, chú phải hứa với cháu không được truyền miệng, bằng không mọi người biết cháu có con đường như vậy, có khi công việc của cháu cũng không giữ được, nhưng cháu biết trong thôn hiện tại đang thiếu lương thực, cháu cũng là con dâu gả vào thôn, cháu không đành lòng nhìn mọi người trong thôn đói đến mức phải gặm vỏ cây, cho nên cháu mới mạo hiểm làm việc này!"
"Vợ Văn Hồng, cháu cứ yên tâm, Văn Đạt trở về nói cho chú biết lần là cháu mạo hiểm ra mặt, lúc này chú mới tự mình đến đây, còn mang theo những người đáng tin cậy ở trong thôn, nhưng mà cũng không có để cho bọn họ biết chú tới tìm cháu, đến lúc đó chỉ cần kêu bọn họ vận chuyển lương thực về thôn là được." Lão đội trưởng trịnh trọng nói: "Lần này cháu đã giúp mọi người trong thôn một chuyện lớn, trong lòng chú hiểu rõ, cũng nhớ kỹ ân tình của cháu!"
Cố Lệ lúc lúc này mới buông ra, thấp giọng nói: "Vậy thì việc này không nên chậm trễ, anh cả cùng lão đội trưởng ở đây chờ một lúc, Thủ Quốc cùng Thủ Hà, hai người trẻ tuổi đi cùng thím!"
"Em dâu, anh cùng thằng hai không thể đi cùng sao?" Anh cả Hàn vội hỏi. Anh hai Hàn cũng nhìn Cố Lệ: "Để chúng ta đi cùng chứ?"