Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 163

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:47:22
Lượt xem: 13

Chị dâu cả nghe cha chồng nói như vậy, lúc này mới vừa lòng, sau đó bắt đầu lo lắng bao giờ lương thực cứu tế mới được phát xuống? Tuy rằng bọn họ cõng một ít lương thực ở trong thành trở về, nhưng số lương thực này vẫn là xa xa không đủ, dù sao trong nhà có bao nhiêu người chứ? Hiện tại nhà ai cũng đều là buộc chặt lưng quần mà sống, một ngày chỉ ăn hai bữa, còn không phải tiết kiệm ăn sao? Nhưng dù là như vậy, lương thực cũng không đủ chống đỡ được bao lâu. Còn nữa, cũng không thể chỉ quan tâm gia đình của mình, còn có nhà mẹ đẻ nữa, cô có nhà mẹ đẻ, con dâu cũng có nhà mẹ đẻ, tới cửa nhiều ít cũng phải mượn một chút, có thể không mượn hay sao? Còn có các loại thân thích gì đó nữa.

Cha Hàn cũng cảm thấy nặng nề, nói: "Bảo Văn Đạt và mấy người Thủ Quốc vào thành hỏi Lệ Lệ thử, xem có nhận được tin tức gì hay không?"

Trải qua sự việc lần này, cha Hàn vẫn là cảm thấy có người bà con thân thích ở trong thành thật sự quá tốt! Đặc biệt là vợ lão thất, lần này cô đã lập công lớn, không phải sói mắt trắng như hai vợ chồng lão lục kia, trong lòng cũng chỉ có tiền, làm gì có người trong nhà?

Anh cả nhà họ Hàn và con trai Hàn Thủ Quốc lập tức đi vào thành, cũng là đi vào nói một chút tình hình trong nhà. Bà Hàn là người đầu tiên bị tức giận đến thở dốc, bà đã nói Lệ Lệ sẽ không nhìn lầm mà, cũng không trách vì sao bà vẫn luôn không thích hai vợ chồng lão lục, đều không phải thứ tốt lành gì!

"Mẹ đừng nóng giận." Cố Lệ xoa lưng thuận khí cho bà, sau đó mới nói: "Anh cả, em có con đường có thể tìm được một ít lương thực cũ, nhưng chắc chắn có thể ăn được, điều quan trọng là đều rất rẻ, không bị tăng giá quá nhiều, trong thôn có cần không ạ? Nếu cần thì em có thể hỗ trợ liên hệ, đến lúc đó vận chuyển một ít về thôn, các anh lại đi tìm đội trưởng, nhờ đội trưởng hỗ trợ qua tay bán cho các xã viên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-163.html.]

Thật sự có thể kiếm được lương thực? "Muốn muốn muốn!" Anh cả Hàn vội vàng nói: "Em biết không, hiện tại trong thôn chúng ta đều thiếu lương thực, chỉ cần có thể ăn, cho dù có mọt sâu cũng không quan trọng!"

Lúc này tình hình tai nạn xảy ra, đều có khả năng phải đào vỏ cây để ăn, còn có thể để ý đến việc lương thực tốt xấu sao? Chỉ cần không phải mốc meo không thể ăn, mọt sâu đều chấp nhận hết!

Cố Lệ nói: "Còn chưa đến mức đấy, tuy rằng có kém một chút, nhưng em thấy số lương thực kia còn chưa đến mức bị mọt sâu, để em cầm một ít trở về cho anh cả xem." Nói xong liền vào nhà cầm một túi nhỏ đưa cho anh cả Hàn xem, anh cả Hàn nhìn xong liền nói: "Có thể mua được bao nhiêu?"

"Giống lương thực như vậy, có thể mua được khoảng 5000 cân." Cố Lệ nói, lại có chút chần chờ: "Em đã hỏi qua, mua nhiều có thể ưu đãi một ít, nhưng cũng đắt hơn so với trước kia, đương nhiên cũng rẻ hơn bên ngoài." Cố Lệ cũng không muốn kiếm số tiền này, số tiền này cô sẽ đổi thành lương thực và phân phát cho những người đang cần thực phẩm cứu mạng khẩn cấp, nhưng lần này vận chuyển lương thực về quê cô vẫn phải tính đắt hơn một chút mới được. Bởi vì lon gạo ân, gánh gạo thù, quá rẻ thì mọi người còn tưởng rằng số lương thực này không chính đáng? Mọi người ăn xong trong lòng sẽ có bất mãn.

Nhưng nếu số lương thực này rẻ hơn giá thị trường, nhưng lại đắt hơn rất nhiều, thì độ tin cậy sẽ cao hơn. Gọi người cảm thấy cô có thể lấy được một đống lương thực không dễ dàng, đây là thật sự xuất lực giúp mọi người lấy được lương thực có giá cả phải chăng. Đừng nghi ngờ lòng người có phải nghĩ như vậy hay không, lòng người chính là như vậy, luôn luôn có việc tiến một tấc lại muốn bước thêm một thước, đó là điều mà nhiều người sẽ làm ra được. Anh cả Hàn vội vàng hỏi giá, Cố Lệ cũng báo giá.

Loading...