Ngọn lửa giận trong lòng chị dâu thứ ba nhà Hàn bùng lên không kìm chế được, trực tiếp mắng chửi: "Cô diễn một chút là được rồi, thật sự cho rằng chúng tôi không biết hai vợ chồng các cô lén lút ẩn giấu lương thực, gần đây lại đi bán lương thực rất vui vẻ hay sao? Chưa xé rõ ra thì cô thật sự còn mặt mũi lại đây khóc à, thế nào, cảm thấy mình diễn rất hay đúng không? Vậy sao không lên sân khấu diễn kịch đi, tới trước mặt chúng tôi một ngày ba vở kịch như vậy không phải là nhân tài không được trọng dụng hay sao!"
Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn ngẩn người: "Chị nói cái gì vậy, nhà tôi lấy đâu ra lương thực, nhà tôi thật sự không có lương thực!"
"Tôi nhổ vào!" Chị dâu thứ ba nhà Hàn đã nói rõ ra thì cũng không chịu đựng nữa:
"Thủ Quốc và Thủ Hà đều đã nhìn thấy lão lục cõng lương thực lén lút đi bán trong đêm hôm khuya khoắt, cô còn ở mặt mũi giả vờ ở trước mặt chúng ta à? Anh cả, chị dâu cả, anh hai và chị dâu thứ hai đều đã biết cả rồi, nhưng mà chúng tôi chưa nói toạc ra với nhà các cô mà thôi, thật sự làm tốt lắm, anh em nhà mình đều sắp ăn hết lương thực rồi, nhà các người còn có năng lực đi bán lương thực? Lương tâm của các người bị chó ăn rồi sao? Còn nữa, làm sao các người biết có mưa đá, còn trước tiên mua lương thực dự trữ, nhưng dù gì mọi người cũng là anh em, nhà các người cũng chỉ quan tâm đến chính mình, cũng không thông báo cho anh em chúng tôi một tiếng, các người thật sự rất được đó!"
Những lời ẩn giấu đao thương này được nói ra, cả người chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn ngơ ngác, mọi người đều đã biết hết rồi? Đều đã biết rồi? Chẳng trách mỗi lần cô ta tới nhà, chị dâu cả và chị dâu thứ hai đều bày ra dáng vẻ lạnh lùng, cô ta còn ở trong lòng trào phúng là mình chỉ giả vờ mà thôi, hiênn tại nhà cô ta có tiền còn có lương thực, nhà mình ăn đều là lương thực tốt nhất! Nhưng mặt ngoài vẫn tiếp tục diễn kịch, đau khổ cầu xin cho cô ta mượn một chút lương thực. Lại không ngờ kết quả là vai hề chính là mình?
"Nhà tôi còn có chút việc, tôi đi về trước." Chị dâu thứ sáu nhà Hàn nói một tiếng, sau đó cuống cuồng chạy trối c.h.ế.t về nhà tìm anh sáu nhà họ Hàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-161.html.]
Anh sáu nhà họ Hàn đang ngủ, hiện tại buổi tối anh ta đi ra ngoài làm việc, ban ngày trở về ngủ, dù sao trong đất cũng không có lương, không ngủ thì còn có thể làm gì, cũng không có ai nói gì anh ta.
"Bà bị làm sao vậy, tôi vừa mới ngủ chưa được bao lâu đâu!" Bị đánh thức, anh sáu nhà họ Hàn vô cùng bất mãn nói. Chị dâu thứ sáu nhà Hàn cũng không dám rề rà, hiện tại chồng cô ta kiếm được tiền, tính tình cũng lớn hơn không ít, nên vội vàng nói chuyện chị dâu thứ ba nhà họ Hàn vừa nói ra.
Anh sáu nhà họ Hàn sửng sốt một chút, vội vàng ngồi dậy: "Gì, bọn họ đều biết cả rồi?"
"Đúng vậy, tôi nghe chị dâu thứ ba nói, đều đã biết chuyện nhà ta đi bán lương thực, chỉ là không có nói cho người bên ngoài mà thôi. Ông xem ông đi, sao ông lại không cẩn thận như vậy chứ, làm cho Thủ Hà và Thủ Quốc bọn họ thấy được, bên ngoài lương thực khẩn cấp như vậy, nhà ta còn bán lương thực, chỉ sợ mấy người anh cả đã hoàn toàn giận nhà chúng ta!"
Lúc này Hàn Thủ Yến ờ bên ngoài đi vào, nghe được tất cả mọi chuyện, nhưng nhỏ lại không thèm để ý, lạnh nhạt nói: "Giận nhà chúng ta thì thế nào? Chẳng lẽ lương thực của nhà chúng ta là gió to thổi tới sao, cũng không phải vay tiền của bọn họ mua, đây đều là dựa vào bản lĩnh của nhà chúng ta mua vào rồi bán lại, bọn họ bất mãn cái gì? Bất mãn nhà chúng ta không có bán lương thực cho bọn họ với giá thấp sao!"
Vốn dĩ anh sáu nhà họ Hàn còn định cầm chút gạo và bột mì hiện tại đang bị sâu mọt đến giải thích một chút, nhưng vừa nghe được lời nói này của con gái, anh ta suy nghĩ một chút, sau đó ngồi trở về.