Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 159
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:46:28
Lượt xem: 12
Lúc này mẹ Cố mới vừa lòng hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Cố Lệ một báo ra một con số, không thiếu một cắt, mẹ Cố nghe mà đau lòng, muốn nói chút gì đó nhưng bị con gái ngắt lời: "Nếu mẹ không cần thì thôi, mẹ chồng của con còn đang hờn dỗi trong phòng kìa!"
Mẹ Cố không có cách nào khác, chỉ có thể đưa tiền cho cô, còn muốn chơi mưu mẹo: "50 cân con chở qua thì mẹ trả tiền cho con." Đưa qua còn muốn bà trả tiền sao? Không có cửa đâu.
"Nếu mẹ trả hết thì chiều tối nay con chở qua, còn nếu mẹ không trả thì chỉ có hai mươi cân này, không có nhiều."
"Con bé chết..." Mẹ Cố vừa định mắng là con bé c.h.ế.t tiệt kia, kết quả bắt gặp ánh mắt đó của con gái, bà ấy cũng không mắng ra được, một bên đau lòng trả tiền, một bên nói: "Đứa con gái bất hiếu!"
Cố Lệ cũng không hề khách khí nhận tiền, sau đó đưa bà ấy ra cửa: "Phần còn lại chiều tối con đưa qua, bây giờ mẹ đi về trước đi."
"Ngay cả bữa cơm cũng không mời tao ăn, chỉ cầm quả trứng gà luộc và hai cái bánh như vậy mà muốn tống cổ tao?" Mẹ Cố vô cùng bất mãn.
Cố Lệ nhìn bà ấy một cái, mẹ Cố không nói gì nữa, lập tức xách theo lương thực rời đi. Kết quả còn chưa đến nửa tiếng đồng hồ sau bà ấy đã chật vật quay trở lại, Cố Lệ sửng sốt một chút: "Mẹ, sao mẹ quay lại?"
"Hai mươi cân lương thực kia không biết bị tên trời đánh nào cướp đi rồi!" Mẹ Cố òa lên một tiếng, trực tiếp khóc ra tiếng. Bà ấy bị cướp lương thực cũng có đuổi theo, kết quả người ta là chàng trai chạy quá nhanh, bà ấy không đuổi theo, nhưng đó chính là hai mươi cân lương thực đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-159.html.]
Cố Lệ nhìn dáng vẻ chật vật này của bà ấy, muốn cười nhưng cô nhịn lại: "Việc này không có liên quan gì đến con, con đã đưa lương thực cho mẹ, là bản thân mẹ không chú ý."
Mẹ Cố thở dốc, đứa con gái không có lương tâm này!
"Được rồi, hiện tại con đưa mẹ trở về nhé." Cố Lệ cũng nói, bảo mẹ Cố ngồi phía sau, lại ôm 50 cân hạt ngô, cô chở mẹ Cố đến nhà họ Cố. Sau đó cũng không quay đầu lại mà rời đi, cũng không đi vào nhà, nếu không sẽ bị mẹ cô ăn luôn.
Cô đến bên Cố Quân và Cố Quyên, kể chuyện mẹ Cố bị cướp lương thực, tình hình bên ngoài rất rối loạn.
"Chị không cần lo lắng cho bọn em đâu, bên này bọn em rất an toàn." Cố Quân nói.
"Em có qua xem bên nhà họ Trần không?" Cố Lệ hỏi cô ấy.
Cố Quân gật đầu: "Thím Trần đến bộ phận thu mua gặp em, hỏi em có mua được lương thực hay không, bảo em nếu là không đủ ăn thì tìm thím ấy, thím ấy bỏ tiền mua không ít lương thực." Còn ở bên ngoài bộ phận thu mua chờ cô tan làm, sau đó đưa cho cô ấy mười cân bột ngô, bảo cô ấy cầm về nhà ăn. Gia đình nhà chồng mà chị hai chọn cho cô ấy thật sự không có gì để chê.
Cố Lệ cũng vừa lòng, Cố Quyên hỏi: "Lệ Lệ, cha mẹ đủ lương thực ăn không?" "Sao có thể không đủ, chỉ cần bọn họ không phung phí thì ăn một tháng cũng không thành vấn đề." Cố Lệ nói.
Lúc này Cố Quyên mới nhẹ nhàng thở ra, lại thở dài: "Hiện tại bên ngoài thật sự rất loạn."
"Chị, tạm thời chị đừng đi ra ngoài, ở trong nhà với bọn nhỏ là được." Cố Lệ nhìn chị ấy. Cố Quyên gật đầu, hiện tại thật sự không thích hợp đi ra ngoài bán lương thực, bởi vì bên ngoài quá rối loạn, đều giống như tranh đoạt, cho dù có lòng nhưng mà lại không có lá gan kia, nếu không sẽ rất dễ dàng xảy ra chuyện, cho nên vẫn nên đợi trước đi. Chỉ chớp mắt đã trôi qua nửa tháng, trải qua nửa tháng lên men này, lương thực trong thành cũng là vô cùng khẩn trương.