Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/0nhMD5lVky
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bên ngoài người ta tranh giành lương thực đến điên rồi, vả lại cũng không mua được, mà mấy người chú hai cũng không mua được gì, cha thì mua được vài cân khoai lang, vốn muốn đưa qua cho bà nội ăn kết quả thím bảy vừa nghe nói chúng ta không có lương thực đã dẫn mọi người đi xem thức ăn mà thím ấy tích trữ được, rồi mới bảo mọi người đem về!" Hàn Thủ Quốc nói.
Hàn Thủ Gia lúc này cũng có ấn tượng tốt đối với thím bảy: "Thím bảy biết hiện tại lương thực bên ngoài đang bị tranh giành dữ dội, nhưng khi đổi với chúng ta vẫn lấy giá bình thường, không lấy thêm một đồng nào, còn chọn một túi lớn cho con gánh về, thím ấy nói để cho ông nội ăn nên không thu tiền!"
Chị dâu cả Hàn nghe vậy trên mặt cũng dịu đi không ít, vợ của em bảy hiện tại đúng là không có chỗ nào để chê, rất biết chăm sóc người trong nhà, cũng rất có hiếu, chả trách, hai ông bà cụ đều thiên vị như vậy, cô ta nghĩ mình là con dâu cả nhưng chưa chắc đã có thể làm được giống em dâu thứ bảy.
Anh cả nhà họ Hàn trả lời: "Số lương thực này để lại cho lão tam một bao tải, còn lại đều cất hết đi."
"Còn lão lục thì sao?" Chị dâu cả nhà họ biết anh ba và anh sáu nhà họ Hàn về trước, lúc đó bọn họ có tới chào hỏi. Thật ra là anh ba nhà họ Hàn trở về có qua chào hỏi, còn anh sáu nhà họ Hàn thì trực tiếp về nhà luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-156.html.]
Anh cả nhà họ Hàn lạnh lùng hừ một tiếng, nói chuyện Cố Lệ nhìn thấy ánh sáu nhà họ Hàn lén lút mua lương thực, tức giận mắng: "Nó xa lạ với chúng ta như vậy thì chúng ta còn quản nó làm gì? Nếu là thật oan uổng cho nó thì đến lúc đó xem lại, nhưng mà em dâu thứ bảy sẽ không nhìn lầm đâu, nếu không ra thì sao thiên tai xảy ra như vậy, nó phải là người hoảng đầu tiên mới đúng, kết quả nó lại bình tĩnh hơn ai hết!"
Chị dâu cả cũng đen mặt, cô nghĩ tới, hôm nay mấy lúc mấy chị em dâu tụ tập lại bên nhau, cô em dâu thứ sáu này thật sự không có chút hốt hoảng nào cả, thậm chí trên gương mặt còn ít nhiều hiện lên vẻ vui mừng. Cô còn tưởng rằng mình nhìn lầm rồi, kết quả thì ra là họ đã có chuẩn bị từ trước? Như vậy lại xuất hiện vấn đề mới, chẳng lẽ hai vợ chồng bọn họ biết trước sẽ có mưa đá hay sao?
Tạm thời không nói đến những vấn đề này, chị dâu cả nhà họ Hàn lấy một bao ra, bảo con trai lớn nhân lúc trời tốt cõng qua cho chú ba. Bên nhị phòng, Hàn Thủ Hà cũng cõng một bao tải qua, đều là tính theo giá ban đầu. Nghe hai cháu trai nói vợ lão thất đã chuẩn bị lương thực từ trước, anh ba nhà họ Hàn vô cùng biết ơn, cho dù chị dâu thứ ba nhà họ cũng không nói được lời nào, trong lòng vẫn tương đối vừa lòng với hành động lần này của vợ lão thất.
"Còn bên chú sáu của các cháu thì sao?" Anh ba nhà họ Hàn vẫn còn nhớ đến anh em. Hai anh em họ Hàn Thủ Hà và Hàn Thủ Quốc lập tức nói ra chuyện cách đây không lâu, thím bảy nhìn thấy chú sáu mua lương thực. Anh ba nhà họ Hàn sửng sốt một chút, chị dâu thứ ba nhà họ Hàn tức thì mắng chửi: "Có người làm anh em như vậy sao, chú ấy lấy xe đẩy tay chở lương thực trở về, chúng ta đều vì một chút lương thực mà sốt ruột thành như vậy, vậy mà chú ấy cũng không chịu lấy ra một hạt gạo nào, cũng không phải lấy không của chú ấy mà!"
"Thím bảy nói có khi là thím ấy nhìn lầm, chú ba, thím ba, hai người cũng đừng nói ra ngoài ạ." Hàn Thủ Hà nói. Anh ba nhà họ Hàn đen mặt gật đầu, chị ba nhà họ Hàn lại không cảm thấy vợ lão thất nhìn lầm, chẳng lẽ cô sẽ vô duyên vô cớ vu khống cho cả nhà lão lục hay sao? Hơn nữa có lương thực hay không thì chờ xem sẽ biết!