Anh cả nhà họ Hàn và anh hai nhà họ Hàn đều ngẩn người.
"Các anh đi theo em vào nhìn đi." Cố Lệ cũng không nói chuyện dài dòng, dẫn bọn họ đi vào trong phòng của bà Hàn, thật ra trong phòng của cô cũng có chứa mấy túi gạo và mì. Chỉ có điều, nó trong phòng của cô nên cô sẽ không mang ra, đưa bọn họ đến phòng của bà Hàn bên ngày, lương thực được tích trữ rất nhiều.
"Sao có thể tích trữ nhiều như vậy?" Anh cả nhà họ Hàn và anh hai nhà họ Hàn đều bất ngờ nói.
Cố Lệ cũng đã có sẵn lý do: "Tụi em ở ngay trong thành, vừa thấy tình thế không ổn liền lập tức đi mua, các anh ở quê chắc chắn biết chậm hơn, anh cả và hai muốn bao nhiêu? Cũng đã mang đòn gánh đến đây, không thì mỗi người gánh hai bao tải về nhé?"
Bởi vì quả thật có rất nhiều lương thực, nên hai người bọn họ cũng không khách khí. Dù sao trong nhà bọn họ thật sự chỉ còn lương thực cũ, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có thể chịu đựng được tới tháng sáu, bởi vì họ đều đang chờ lương thực mới đưa xuống đây.
"Không ngờ, đến lúc này lại làm phiền em dâu thứ bảy." Anh cả Hàn ngại ngùng nói.
"Chuyện này có gì đâu? Đều là người một nhà." Cố Lệ lại nghĩ đến một chuyện, đặc biệt đề cập đến: "Mà em có thấy anh sáu gần đây vừa vào thành mua lương thực, dường như mua không ít trở về?"
"Gì? Em sáu mua được lương thực?" Anh cả nhà họ Hàn sửng sốt.
Cố Lệ gật đầu: "Lúc đó có hơi muộn, em từ nhà mẹ em đạp xe trở về từ xa nhìn thấy, anh ấy kéo một chiếc xe ba bánh kéo trở về, mua không ít đồ, lúc này lương thực khan hiếm như vậy, anh ấy không nói với các anh đã có chuẩn bị rồi sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-155.html.]
Cô đoán Hàn Thủ Yến sẽ không bỏ qua cơ hội phát tài lần này, cho nên cô đã đặc biệt đi ngang qua một nơi có khả năng có thể thấy được, quả nhiên như cô nói đã thấy anh sáu Hàn dùng xe ba bánh chở không ít lương thực đi!
Bà Hàn nghe con dâu trở về có nói qua, không thể không nói: "Lệ Lệ lúc trước có nói với mẹ, mẹ cảm thấy có thể nó đào nhân sâm để đi mua lương thực, sao vậy, trong nhà thằng sáu mua nhiều lương thực như vậy mà không nói câu nào với mấy đứa sao?"
Anh cả Hàn và anh hai Hàn đều đen mặt: "Em sáu chưa từng nói nửa lời với tụi con, nó còn khóc với tụi con nữa!"
Cố Lệ cười gượng nói: "Nhưng cũng có thể em nhìn lầm rồi không chừng, anh cả, anh hai, còn có Thủ Quốc, Thủ Gia, Thủ Hà và Thủ Hải, mọi người đừng ra ngoài nói gì nha." Thủ Quốc Thủ Gia là con của anh cả, Thủ Hà Thủ Hải là con của anh thứ hai.
"Nếu thằng sáu đã phân biệt rõ ràng như vậy, ngay vào lúc này mà còn giấu giếm nhiều như thế, thì mấy đứa cũng đừng nói cho nó biết chân tướng, gánh lương thực trở về, chia phần với thằng ba là được, còn thằng sáu cũng không cần mấy đứa quan tâm đâu!" Bà Hàn cũng cảm thấy Lệ Lệ nhìn không sai, vì thị lực của Lệ Lệ rất tốt!
Anh cả Hàn và anh hai Hàn bình tĩnh gật đầu, bọn họ trở về sẽ quan sát thật kỹ, nếu em sáu thật sự lừa dối bọn họ, có thu mua lương thực, mà không nói cho bọn họ biết, lại còn giấu diếm bọn họ, vậy bọn họ còn cần gì để ý đến nó nữa? Buổi tối hôm nay, cha con hai nhà của anh cả Hàn và anh hai Hàn mỗi người gánh hai bao tải lương thực trở về.
Anh cả Hàn dẫn hai đứa con trở về nhà. Chị dâu cả Hàn rất vui mừng: "Mua được nhiều vậy sao?" Vừa mở bao tải ra đã thấy là bột bắp, đều là chất lượng tốt! Ngoài ra mấy túi khác là dưa chuột, mì, còn có bột đậu hỗn hợp.
"Còn mua ở đâu được, đều đổi từ chỗ thím Bảy bên kia." Hàn Thủ Quốc ngồi xuống thở dốc nói.
Chị dâu cả Hàn sửng sốt: "Là ý gì? Là đổi từ thím bảy của mấy đứa?"