Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 154

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:46:19
Lượt xem: 7

Mấy anh em đi vào liền chia nhau ra làm việc, kết quả anh cả nhà họ Hàn mua được mấy cân khoai lang mặt sần sùi với giá gấp đôi, còn lại đắt quá chỉ sợ muốn mua hai ba cân cũng không được, thậm chí chỉ với một cái chớp mắt đã bị những người khác mua được, nên do dự một chút thì sẽ không còn.

"Cha, làm sao bây giờ, lương thực trong thành thật sự đã nhanh hết như vậy!" Hai anh em Hàn Thủ Gia, Hàn Thủ Quốc đều rất lo lắng. Anh cả Hàn mặt bình tĩnh nói: "Để nhìn xem chú hai có mua được gì không."

Kết quả đi tìm đến đã thấy anh hai nhà họ Hàn so với bọn họ bên này còn thảm hơn, tốt xấu gì bọn họ còn lấy được vài cân khoai lang, nhưng đám người anh hai nhà họ Hàn một hạt gạo cũng không có. Chờ cho anh ba nhà họ Hàn tìm đến, cũng đều là tay không.

"Anh cả, anh hai, em không mua được gì hết!" Anh ba nhà họ Hàn có chút lo lắng nói.

"Thằng sáu đâu? Nó đã đi đâu rồi?" Anh cả nhà họ Hàn hỏi.

Anh ba Hàn lắc đầu: "Không biết nó đã đi đâu nữa, nhưng mà nó đâu có đồng nào, không thể nhờ vả được gì."

Anh sáu nhà họ Hàn nhanh chóng trở lại, sau khi nhìn thấy anh cả nhà họ Hàn và những người khác mua một lượng đồ ăn ít như vậy, trong lòng anh tràn đầy vui sướng. Quả nhiên lần này đi theo vào thành là một hành động sáng suốt, bởi vì không vào thành anh cũng không ngờ lương thực trong thành lại hiếm như vậy!

Lúc này chỉ mới một ngày, toàn bộ lương thực đều đã tăng gấp đôi, hơn nữa mọi người còn tranh giành lương thực!

"Lương thực cũng không mua được, chúng ta đi về trước đi!" Anh sáu nhà họ Hàn đã muốn trở về, anh phải đi hỏi con gái mình một chút, xem có thể bán lương thực vào lúc nào, lúc này gia đình anh thật sự sắp phát tài rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-154.html.]

"Thằng ba, thằng sáu, hai đứa về trước đi, anh cùng thằng hai qua bên chỗ mẹ, mấy cân khoai lang này anh cũng đem qua cho mẹ luôn." Anh cả Hàn giận dữ nói. Vì thế đội quân chia hai đường, anh cả nhà họ Hàn cùng những người khác đến ngõ nhỏ tìm bà Hàn để đưa chút lương thực này đến.

Bà Hàn đêm nay ngủ không sâu, nghe được có người đứng ở cửa gọi liền vội đứng dậy, Cố Lệ cũng bị đánh thức, mặc quần áo xong liền mang dép lê đi ra ngoài. Thấy được anh cả nhà họ Hàn, anh hai nhà họ Hàn và những người khác: "Anh cả, anh hai, hai người đây là?"

"Tụi anh vào đây mua lương thực, vì lương thực ở quê đã không còn, nhưng chỉ mua được chút khoai lang..." Anh cả nhà họ Hàn buồn bã lắc đầu.

"Tụi anh đến đây xem mẹ và mấy đứa, anh với em ba thì không mua được lương thực gì, anh cả thì mua được mấy cân khoai lang này." Anh hai nhà họ Hàn thở dài.

Cố Lệ rất cảm động, cho dù lương thực lúc này khan hiếm, nhưng anh cả nhà họ Hàn vậy mà còn đem lương thực mà mình không dễ dàng mua được mang đến cho bà Hàn. Bà Hàn nhìn về phía con dâu, Cố Lệ hiểu được ý của bà, cô nhìn anh cả nhà họ Hàn và anh hai nhà họ Hàn nói: "Hiện tại bên ngoài không mua được lương thực tốt đúng không ạ?"

Hàn Thủ Quốc con trai cả trong nhà nói: "Đâu chỉ mua loại không tốt, mà thật sự là tranh giành đến điên rồi, giá cả thì tăng gấp đôi, nhưng vẫn không mua không được, chỉ có mấy cân khoai này mà giá còn hơn cả bột mì!"

"Em dâu thứ bảy, trong nhà còn nhiều lương thực không? Ở quê còn có chút lương thực cũ, bên này nếu không còn thì ngày mai anh đem đến cho mọi người." Anh cả nhà họ Hàn hỏi. Em bảy không có ở nhà, mẹ còn có cháu trai đều cần ăn cơm, anh là anh cả tất nhiên cũng phải giúp đỡ một chút.

"Đúng đó, trong nhà của anh cũng còn có chút lương thực cũ!" Anh hai nhà họ Hàn cũng nói.

Trong lòng Cố Lệ rất cảm động, khó trách Hàn Văn Hồng rất kính trọng đối với hai người anh này, cô cười nói: "Anh cả và anh hai không cần lo, bên này em vẫn còn, hơn nữa số người ở đây cũng không nhiều lắm nên ăn cũng không bao nhiêu, nhưng mà trong nhà hai anh còn nhiều người như vậy, chắc chắn là thiếu lương thực, như vậy đi, các anh đem chút lương thực từ chỗ em về đi."

Loading...