Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 152

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:46:15
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngược lại Cố Lệ đến bên chỗ Cố Quân, đưa một túi lương thực tới. Cố Quân không nghĩ chị mình còn có thể đem nhiều lương thực đến đây như vậy, còn Cố Quyên thì lôi kéo em mình sang một bên nói chuyện.

"Lệ Lệ, tình hình trong nhà em sao rồi? Lương thực bên này vẫn còn không ít đâu, không cần đưa lại đây, lúc này lương thực quý như vậy!"

Cố Lệ gật đầu: "Chị cả, chị yên tâm, những chuyện này em đều có tính hết, chỉ là trước mắt chị đã có thể ở nhà trông chừng tụi Hiểu Nguyệt, ở bên ngoài hiện tại đang rất loạn."

"Chuyện này không cần em nói, cũng không cần đến đây, em cứ chăm sóc thật tốt cho tụi Đại Bảo là được!" Cố Quyên gật đầu.

Cố Lệ lúc này cũng không nhiều lời, đi đến dặn dò Hiểu Nguyệt cùng Hiểu Tinh để hai chị em lúc này không được ra ngoài: "Hiện tại bên ngoài rất loạn, hai đứa cùng Tô Minh và Tô Ngọc chơi cùng nhau trong sân là được."

"Dạ dì hai, tụi cháu đã biết!" Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh đều gật đầu.

Cố Lệ lại đến chỗ hai anh em Tô Minh và Tô Ngọc: "Hiện tại bên ngoài là thời điểm quan trọng, lương thực cũng rất khan hiếm, nhưng mấy đứa đừng có lo, tiền lương là mười cân lương thực một tháng, cũng không phải ít với hai đứa, nhưng hai đứa cũng cần phải chú ý an toàn, ra ngoài càng ít càng tốt, trong sân rất rộng, hai đứa cứ ở đây chới với Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh là được, hai con ch.ó này cũng có thể bảo vệ mấy đứa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-152.html.]

"Dạ dì Lệ, tụi cháu đã biết!" Tô Minh còn nghiêm túc gật đầu.

"Đứa bé ngoan." Cố Lệ gật đầu, bóc vỏ kẹo sữa bỏ vào miệng tụi nhỏ.

Cố Lệ không có ở lâu đã về nhà, cũng thấy được vẻ mặt u sầu của bà Hàn. "Mẹ, nếu dưới quê có thiếu lương thực, thì chúng ta bên này vẫn có thể đưa qua đó một ít, chúng ta tích trữ nhiều như vậy chính là để chuẩn bị cho ngày này, mẹ cũng đừng lo lắng." Cố Lệ an ủi nói.

"Lệ Lệ, mẹ cảm ơn con!" Bà Hàn nghe vậy trong lòng cũng dễ chịu không ít, cảm kích nói. Dù sao dưới quê còn có ông cụ, con trai, con dâu cùng mấy đứa cháu trai và cháu gái, nên bà rất lo lắng, nhiều người như vậy, lỡ gặp chuyện không may thì sao? Đang êm đẹp, sao đột nhiên lại xảy ra thiên tai như này, thật khiến người ta sợ muốn chết. Mà còn là vào lúc này!

Đại đội Ngũ Tinh hiện tại cũng rất hoảng loạn, nhưng không chỉ mỗi đại đội Ngũ Tinh nơi ở của nhà ông Hàn, mà còn là cả xã Hồng Kỳ lúc này cũng rất hoảng sợ, thậm chí là toàn bộ khu vực. Ông Hàn và mấy người con trai đi đến đại đội để họp. Mà chị dâu cả Hàn cùng chị dâu thứ hai nhà họ Hàn ở cùng một chỗ, sắc mặt của ai cũng trắng bệch, những cô gái khác trong thôn cũng giống vậy, đều là vẻ mặt tang thương. Thiên tai nhân họa như vậy, ai thấy mà không sợ tang thương? Một nhà già trẻ đều dựa vào một vụ lương thực này để vượt qua mùa đông, kết quả đã bị mưa đá làm hỏng hết, hiện tại không có thu hoạch, những ngày sau phải làm thế nào đây? Chờ đến trời lạnh, đến lúc đó tuyết sẽ bao phủ các ngọn núi, còn không phải sẽ c.h.ế.t đói sao?

Ông Hàn dẫn theo anh cả nhà họ Hàn và anh hai nhà họ Hàn và những người khác từ cuộc họp của đại đội trở về, sắc mặt ai cũng vô cùng nghiêm trọng. Nhưng ông cũng là người rất quyết đoán, vừa đến căn nhà cũ bên này liền nói với các con: "Những ngày kế tiếp chỉ sợ là phải cố chịu đựng, mấy đứa bây giờ trở về lấy tiền trong nhà ra, lập tức đi vào thành xem có lương thực nào không để mua, cho dù lương thực có sâu cũng phải mua về, có bao nhiêu thì mua bấy nhiêu!"

Anh cả nhà họ Hàn và những người khác cũng không dám do dự, không nói hai lời đã xoay người trở về lấy tiền. Chị dâu cả nhà họ Hàn sớm đã chuẩn bị tiền, của cải đều ở đây: "Anh dẫn theo Thủ Quốc, Thủ Gia đi cùng nhất định phải mua nhiều một chút, nhà chúng ta nhiều người như vậy!"

Loading...