Cố Lệ bất đắc dĩ nói: "Chị vội vàng trả tiền cho em như vậy làm gì?"
"Bọn em còn đang sống chung với mẹ chồng đấy, hơn nữa em đã giúp chị rất nhiều rồi, chị nhất định phải trả em sớm một chút." Cố Quyên kiên trì nói.
Cố Lệ cũng không từ chối, thấp giọng hỏi chị thích ứng như thế nào rồi. Cố Quyên cong môi cười: "Một ngày chị bán được 50 cân lương thực cũng không khó. Nếu như có thể đi thêm vài nơi, mỗi ngày có khi có thể bán được 100 cân." Chủ yếu là giá lương thực quá thấp, giá bên ngoài giống như giá ở Cung Tiêu Xã, nhưng bên kia tháng nào cũng phải xếp hàng dài, lấy cũng chẳng có bao nhiêu, nhà nào cũng thắt lưng buộc bụng để sống, trong tình hình kia thì sao chị có thể khó bán lương thực với giá cả như vậy?
"Chị nhớ phải cẩn thận một chút." Cố Lệ dặn dò.
"Chị biết." Cố Quyên gật đầu.
Cố Lệ chuyển sang đề tài khác: "Em gần đây đang hỏi thăm xem ai có bán xe đạp cũ hay không, nếu có liền mua cho chị một chiếc cho chị dùng trước."
"Không cần, chị như bây giờ đã khá tốt, xe đạp đắt lắm." Cố Quyên lắc đầu nói.
"Mặc dù có đắt một chút, nhưng nếu có xe đạp, chị có thể đi nhiều nơi hơn, phải không? Cái này gọi là bỏ công mài d.a.o thì chẻ củi nhanh hơn." Cố Lệ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-148.html.]
Cố Quyên tính toán một chút, nếu chị có một chiếc xe đạp, chị thực sự có thể bán được nhiều lương thực hơn, bởi vì sẽ đi được nhiều nơi hơn. "Vậy thì em cho chị nợ trước." Cố Quyên nói.
Cố Lệ gật đầu đồng ý.
Chỉ trong nháy mắt đã đến ngày Hàn Văn Hồng sắp trở về, Cố Lệ vẫn luôn đếm trên đầu ngón tay. Nhưng khi cô nhận được tin của Hàn Văn Hồng chuyển cho bộ vận chuyển, nhân viên của bộ vận chuyển đã đến gặp cô và chuyển lời cho cô. Anh ấy nói rằng tháng này anh ấy và Từ Trường Thắng nhận được thông báo tạm thời không thể quay lại vì phải vận chuyển hàng hóa vào phía nam. Khi tin tức truyền tới, Cố Lệ không có ở nhà, khi mẹ Hàn nhận được tin rồi chuyển lời cho cô, Cố Lệ lập tức hoàn toàn thất vọng.
"Lệ Lệ a, không sao đâu, một tháng sẽ trôi qua nhanh thôi, Văn Hồng sẽ sớm trở về." Mẹ Hàn vội vàng an ủi cô.
"Mẹ, con không sao ạ." Mặc dù Cố Lệ nói không sao, nhưng tâm trạng lại không muốn ăn uống, ăn đơn giản một chút liền lên giường nghỉ ngơi, ngay cả việc tắm rửa cho Đại Bảo cùng Nhị Bảo cũng là mẹ Hàn làm giúp. Còn Hàn Văn Hồng ở một tỉnh khác rất xa lúc này đang nghỉ ngơi, họ mới vừa lái xe đến trạm nghỉ, họ phải tiếp tục lái xe về phía nam, lần này xe của họ bị tổ chức trưng dụng nên họ không có ngày nghỉ lễ và cần tiếp tục giao hàng.
"Cậu cau mày làm gì? Chuyến nam tiến lần này chẳng những giúp chúng ta có thêm kiến thức, mà còn cho chúng ta thêm nửa tháng lương, cũng không lỗ." Từ Trường Thắng vừa rửa mặt vừa nói. Họ ra lần này được trợ cấp, được trả thêm nửa tháng lương.
"Tôi biết, chỉ là lần này đi ra ngoài quá lâu." Hàn Văn Hồng nói thật, nửa tháng lương trợ cấp là 15 đồng tiền, quả thực không ít, cũng rất mê người, nhưng tính tính toán trước sau ra cửa hơn hai tháng, vợ anh rất định sẽ rất nhớ anh. Lần trước trước khi đi ra ngoài, cô liền ôm cổ anh nói tháng sau muốn anh phải về đúng giờ, anh cũng đã đồng ý, kết quả hiện tại lại không thể quay về.
"Lần này chúng ta phải cố gắng lên, quay về tôi có thể trả lại tiền cho cậu, cậu mang về cho chị dâu thì chị ấy sẽ không buồn nữa." Từ Trường Thắng cười một tiếng.
"Đừng nóng vội, vợ cậu vừa sinh xong, cậu cứ để dành tiền mua cho vợ mình một số đồ bổ."