Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 146

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:46:04
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trở về là không có khả năng trở về, Cố Quyên liền mang theo hai chị em Hiểu Nguyệt Hiểu Tinh đến chỗ Tô Minh, Tô Ngọc ở tạm, mỗi tháng đưa thêm cho hai anh em ba cân lương thực phụ tiền thuê nhà, Tô Minh cùng Tô Ngọc cũng không có ý kiến, tính cả lúc trước, một tháng hai anh em bọn họ có thể kiếm được mười cân lương thực, có thể sinh hoạt tốt hơn một chút!

Ba mẹ con ở đây sinh hoạt cùng Cố Quân.

"Chị cả, từ nay về sau chị sẽ ở cùng em, bộ quần áo này là chị mai đưa tới đây, là quần áo cũ của chị ấy, chị giữ lại tạm thời tắm rửa rồi thay, hai chị em Hiểu Nguyệt cùng Hiểu Tinh đều là đồ mới, chị hai mới nhờ người làm." Cố Quân cầm bao đồ lại đây, vừa lấy quần áo từ bên trong ra vừa nói.

"Lệ Lệ quá tiêu pha rồi." Cố Quyên thở dài nói.

Cố Quân nhìn chị: "Chị cả, chị cũng biết chị hai là người có gia đình, không giúp chị được nhiều, chị phải tự mình đứng lên mới được. Vốn dĩ bây giờ em có thể giao việc mình đang làm cho chị, nhưng chị hai nói không cần, năng lực hiện tại của chị không đảm đương được công việc của bộ phận thu mua của em, chị ấy nói trước hết chị phải rèn luyện dũng khí, đợi cuối năm em kết hôn thì chị có thể đảm nhận công việc của em."

Cố Quyên gật đầu nói: "Mấy đứa sắp xếp chị làm như thế nào thì cứ làm thế." Chị biết khả năng của mình, vì vậy chị nên nghe theo sự sắp xếp của em gái thì hơn!

Cố Quân lấy một cái túi nhỏ, bên trong chỉ có hai cân lương thực: "Chị cả, ngày mai chị cầm hai cân lương thực này tìm người đáng tin đổi ra ngoài, đổi thành tiền, đổi bằng giá thị trường, có phiếu gạo thì cứ thu, nếu không có thì phải đưa thêm hai xu."

Cố Quyên sửng sốt một chút: "Lấy lương thực đổi tiền sao?"

"Chị cả, chị có dám không?" Cố Quân nhìn chị ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-146.html.]

Cố Quyên không phải ngốc, chị gần như có thể hiểu được ý tứ của em gái, nói nhỏ: "Chị hai của em có biết chuyện này không?"

"Việc này chính là chị hai mang em làm, sau khi em tan làm có thể đổi ra bên ngoài hai mươi cân lương thực." Cố Quân cũng nhỏ giọng trả lời. Một cân lương thực kiếm được hai xu, hai mươi cân là bốn mươi xu, một tháng kiếm được gần mười hai đồng tiền, cho dù chia đều cho chị hai cũng còn sáu đồng tiền. Sáu đồng tiền này tương đương với tiền riêng của cô.

"Lá gan của các em cũng quá lớn, các em đều có công việc, tại sao còn làm như vậy?" Cố Quyên không khỏi nói.

Cố Quân nói: "Chị cả, chúng em cũng không phải đầu cơ trục lợi, lương thực của chúng em được bán theo giá thị trường, chúng em cũng không bóc lột dân thường lấy một xu!"

"Bán theo giá thị trường? Vậy các em còn kiếm được gì?" Cố Quyên không khỏi nói. Chị ở nhà họ Vương luôn là người gánh vác sinh kế trong nhà, đặc biệt bà lão Vương ước gì có thể bẻ một xu tiền thành hai, chị cũng học được cách tính toán cẩn thận, đối với giá cả bên ngoài cũng khá rõ ràng, càng đừng nói đến thị trường chợ đen, trong đó toàn là đầu cơ trục lợi, giá cả vô cùng cao.

"Chị hai có con đường nhập hàng giá thấp, một cân lương thực chúng ta có thể kiếm được hai xu tiền, chị bán đi một cân có thể kiếm được một xu tiền, phải chia cho chị hai một phần, chẳng qua chị hai có kêu em nói với chị, chị có thể giữ lại toàn bộ lợi nhuận mà chị kiếm được trong tháng này, nhưng bắt đầu từ tháng sau, chị em ruột cũng phải tính sổ đàng hoàng." Cố Quyên thấp giọng nói:

"Theo giá thị trường, thực sự có thể kiếm được hai xu sao?"

"Nếu như tính cả phiếu gạo, một cân có thể kiếm được bốn xu." Cố Quân nói.

Cố Quyên liền nói: "Ngày mai em đi làm nói với chị hai của em, chị sẽ làm công việc này!"

Cố Quân có chút kinh ngạc nhìn chị gái: "Chị cả, chị thật sự muốn làm sao, không do dự một chút nào?"

Loading...