Lý Hồng Hà nói: "Chuyện như vậy cần phải được báo lên mới đúng, đây là tranh đua sĩ diện cho nhân viên quầy hàng chúng ta!"
Cố Lệ cười nói: "Quản lý nói muốn đi kiểm tra đối chiếu sự thật." Cứu người chính là cháu ngoại gái của cô, nên cô không cần hồi báo, cứu thì cứu thôi, không quan trọng. Nhưng nếu tổ chức có khen thưởng vinh dự gì đó cho cô, vậy thì cô cũng sẽ không từ chối, phải biết rằng có một thanh danh tốt vô cùng quan trọng, cũng là việc rất có mặt mũi sự, quan trọng nhất chính là có vinh dự thì không phải gió thổi cỏ lay gì là có thể lay động được cô.
Thời đại này làm việc hiệu suất cũng là vô cùng nhanh, quản lý trực tiếp đi qua hỏi thăm, hàng xóm láng giềng cũng rất nhiệt tình, chỉ vào ngôi nhà rách nát của nhà họ Vương nói cho anh ta nghe lúc đó lửa lớn đến mức, nhưng dì hai của Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh cứ như vậy không màng an nguy của mình xông vào bên trong, lúc đó còn nghe được bên trong tiếng cây cọt ngã xuống, dọa mọi người sợ c.h.ế.t khiếp. Thuận tiện cũng mạnh mẽ lên án nhà họ Vương một hồi, người ta chính là cháu gái ruột thịt của nhà họ Vương, hổ dữ cũng không ăn thịt con, vậy mà bọn họ lại tự mình bỏ chạy, cũng không thèm quan tâm đến cháu gái ruột, suýt chút nữa làm hai đứa bé bị thiêu c.h.ế.t ở bên trong.
"Đơn vị các người nhất định phải khen ngợi dì hai của bọn họ, lúc dì hai bọn họ ôm hai đứa nhỏ chạy ra ngoài, mái tóc vẫn còn bị đốt cháy đấy!"
Câu nói này đã bị quản lý vung bút mực viết vào bảng báo cáo, sau đó truyền lên từng tầng từng tầng một, cuối cùng lại truyền xuống từng tầng từng tầng một.
Cố Lệ đã được tặng khen thưởng 'Thấy việc nghĩa hăng hái làm '. Không nói tới việc cô nhận được một tờ giấy khen, còn nhận được một cái ly tráng men và một cái chậu rửa mặt, bên trên viết hai chữ 'Vinh quang'. Trong lúc nhất thời, Cố Lệ trở thành người nổi tiếng trong bách hóa, nhưng mà cô rất khiêm tốn, vẫn luôn nói dù là ai khác khi nghe nói bên trong còn có trẻ nhỏ còn không có cứu ra thì chắc chắn người ta cũng sẽ xông vào đi cứu người thôi, càng không cần phải nói người kia chính là cháu ngoại gái ruột thịt của mình, cô có chút thẹn với khen thưởng của tổ chức. Nhưng cô càng nói như vậy, mọi người lại càng xem trọng cô hơn, cảm thấy cô rất thành thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-144.html.]
Hôm nay Cố Lệ vừa trở về đã nhờ bà Hàn cắt tóc giúp cô, dù sao cũng cho mọi người nhìn thấy rồi, có thể cắt đi. Ừm, cô chính là người phụ nữ tâm cơ như vậy đấy. Bà Hàn cảm thấy đáng tiếc: "Mái tóc này của con thật sự rất trơn bóng, vừa đen vừa bóng, thật sự quá đáng tiếc, bị cháy nhiều như vậy."
"Không có việc gì, về sau sẽ dài ra trở lại thôi, mẹ cứ cắt đi ạ." Mặc dù Cố Lệ cũng cảm thấy đáng tiếc, nhưng mà cũng chỉ có thể như vậy thôi.
Bà Hàn gật đầu rồi cắt tóc cho cô, cắt kiểu tóc nữ cán bộ. Khi chất của Cố Lệ lập tức thay đổi thành một kiểu khác, trở nên giỏi giang hơn rất nhiều.
"Mẹ, sao mẹ lại cắt tóc rồi?" Đại Bảo và Nhị Bảo ở bên ngoài chơi về thì nhìn thấy một người mẹ khác, thằng bé lập tức nói.
"Những phần tóc đó bị đốt trụi, khó coi, nên tạm thời cắt trước, đẹp không?" Cố Lệ soi gương hỏi lại. "Đẹp, mẹ của con như thế nào cũng đẹp cả." Đại Bảo cười ha ha. Nhị Bảo cũng lại đây ôm chân mẹ thằng bé, lúc được bế lên là lập tức vươn người tới hôn mẹ một cái, mẹ đẹp nhất, không cho phép phản bác!
Cố Lệ cười một tiếng, dẫn theo bọn họ đi rửa tay ăn cơm, xong rồi mới tắm rửa rồi tống cổ bọn họ lên giường chuẩn bị ngủ.
"Lệ Lệ, đây là tiền mẹ đổi hỗn hợp bột đậu với mấy bà ấy." Bà Hàn khẽ cầm tiền đưa cho cô. Hiện tại nghiệp vụ của bà Hàn càng ngày càng lưu loát hơn, nhưng mà bà cụ rất cẩn thận, chưa từng đổi nhiều. cũng có mấy cân lượng nhỏ như vậy thôi, còn cách một khoảng thời gian mới đổi một lần, đại khái một tháng có thể kiếm được một vài đồng tiền như vậy. Nhưng vài đồng cũng là tiền, Cố Lệ đều nhận.