Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 142

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:45:56
Lượt xem: 12

Cố Quyên bình tĩnh lại một chút, có chút ngơ ngẩn, sau đó nắm chặt lấy bà thím vừa nói chuyện này: "Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh được cứu ra? Bọn họ được cứu ra?"

"Đúng, đúng, không sai, em gái thứ hai của cô đến thăm các cô, kết quả phát hiện nhà họ Vương bị cháu, cô ấy cũng có tính tình giống như cô, cũng là người không muốn sống nữa, vừa nghe nói Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh còn ở trong phòng là lập tức xông vào bế hai chị em ra, tôi thấy tóc của cô ấy cũng bị đốt trụi không ít!"

"Mẹ Hiểu Nguyệt, cô đừng sợ, đều không có việc gì, đều không có việc gì!" Hàng xóm láng giềng đều rất đồng tình Cố Quyên, Cố Quyên là người tốt, nhưng mà nhà họ Vương thật sự không xem chị là người, thật sự muốn tra tấn ba mẹ con bọn họ đến chết.

Lúc này Cố Quyên mới hoàn toàn thả lỏng, cả người mềm nhũn mà ngồi xuống mặt đất. Lệ Lệ tới, giấc mơ của Lệ Lệ đã thật sự xảy ra, cho nên Lệ Lệ chạy đến cứu Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh! Nghĩ đến lúc trước Lệ Lệ nói cho chị biết giấc mơ này, vậy mà chị vẫn nhốt hai cô con gái ở trong phòng, suýt chút nữa đã hại c.h.ế.t hai con gái, Cố Quyên hung hăng cho mình hai cái tát, sau đó mới bò dậy thất tha thất thểu chạy đến bệnh viện mà mọi người chỉ.

Lúc Cố Quyên khóc sướt mướt tìm tới nơi, Cố Lệ đang đút Hiểu Tinh ăn cháo trứng gà, Hiểu Nguyệt ở bên cạnh thì tự mình ăn. Dì hai kể chuyện cổ tích cho hai chị em nghe, trên gương mặt hai chị em đều không nhịn mà lộ ra biểu cảm hứng thú.

"Hiểu Nguyệt, Hiểu Tinh!" Cố Quyên đẩy cửa ra nhìn thấy hai cô con gái của mình, nước mắt lập tức trào ra như vỡ đê. Ba mẹ con tức thì ôm nhau khóc rống, Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh liên tục gọi mẹ ơi, vốn dĩ được dì hai dỗ nín khóc rồi, nhưng khi nhìn thấy mẹ của bọn họ, cái loại cảm giác ủy khuất và sợ hãi này không nhịn được mà trào dâng, lúc ấy bọn họ thật sự bị dọa c.h.ế.t khiếp. Cố Lệ ở bên cạnh nhìn, cũng không có bảo bọn họ đừng khóc, phát tiết ra mới tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-142.html.]

Đợi khóc xong rồi Cố Quyên mới lại đây thẳng tắp quỳ xuống trước mặt Cố Lệ. Cố Lệ bị hù nhảy dựng, vội vàng tránh ra sau và nâng chị đứng dậy: "Chị cả, chị làm gì vậy, chị muốn em giảm thọ sao?"

"Lệ Lệ, lần này chị cả cảm ơn em, cả đời này chị cả sẽ luôn nhớ ơn em, là em đã cứu Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh, là em đã cứu ba mẹ con bọn chị!" Cố Quyên cầm tay cô nói. Hai cô con gái chính là mạng của chị, chị thật sự không có cách nào tưởng tượng ra nếu hai con gái đều táng thân trong biển lửa thì chị sẽ thế nào, chắc chắn chị sẽ điên mất, chắc chắn vậy. Cũng may con gái đã được Lệ Lệ cứu ra, chỉ là kinh sợ chứ không có nguy hiểm, Lệ Lệ chính là ân nhân cứu mạng của ba mẹ con bọn họ!

"Chị cả, chị đừng nói những lời như vậy, bọn họ là cháu ngoại gái của em, em có thể không đi vào cứu hay sao?" Cố Lệ nói. Nhưng cô cũng là không nhịn được mà sờ mái tóc của mình, là bị đốt cháy không ít, xem ra cần phải đổi kiểu tóc mới, không thể để tóc dài được.

Cố Lệ lại xoa đầu Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh: "Chị cả, bác sĩ lại đây kiểm tra rồi, mặc dù còn suy yếu cần điều dưỡng mấy ngày, nhưng mà dù sao không có vấn đề gì, chị có thể yên tâm rồi." Cô chỉ lo lắng tinh thần và trạng thái của Cố Quyên không chịu được, không ổn định, dù sao hai cô con gái này thật sự là tất cả của chị.

"Chị biết." Cố Quyên gật đầu.

Cố Lệ lập tức đưa chén cháo trứng gà cho chị, bảo chị đút cho Hiểu Tinh, hai chị em ăn xong thì nối tiếp nhau nằm trên giường bệnh ngủ thiếp đi. "Chị cả, chị có muốn nghỉ ngơi một chút không?" Cố Lệ nhìn chị.

Cố Quyên lắc đầu: "Chị không mệt, Lệ Lệ, em nói chuyện với chị một chút được không?" Cố Lệ lập tức ngồi xuống cùng chị. Trên gương mặt Cố Quyên hiện lên hận ý nói: "Lệ Lệ, lần trước em đến nói những lời đó với chị, chị không có nghe lời em, suýt chút nữa đã gây ra sai lầm lớn. Cả nhà kia đều là súc sinh không có lương tâm, vậy mà chị còn ôm hy vọng cuối cùng đối với đám súc sinh đó, suýt chút nữa hại c.h.ế.t Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh!"

Loading...