Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 138

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:45:48
Lượt xem: 10

Bà không biết quá rõ tiền lương và tiền thu nhập thêm của con trai, nhưng cũng tính được đại khái.

"Anh ta nói là số tiền đều bị Dương Mỹ Ngọc cho nhà mẹ đẻ mượn xây nhà." Cố Lệ nói.

Bà Hàn sửng sốt một chút, gương mặt chợt hiện lên vẻ ngơ ngác: "Cho nhà mẹ đẻ mượn hết? Như vậy có thể đòi lại được sao?"

Cố Lệ lắc đầu: "Đây là chuyện của người ta, con cho vay số tiền này là có viết giấy vay nợ, cuối năm nay anh ta phải trả một trăm đồng tiền đó."

"Còn viết giấy vay nợ?" Bà Hàn nghe vậy nhìn con dấu với ánh mắt tán thưởng.

Cố Lệ nói với điệu bộ đương nhiên: "Mặc dù Văn Hồng và anh ta có quan hệ tốt, cũng vì mối quan hệ tốt này nên mới cho anh ta mượn tiền, nhưng giấy vay nợ cũng cần phải có, đây là để tỏ rõ thái độ của hai bên."

Đừng nói cái gì mà với quan hệ của chúng ta không cần phải viết giấy nợ, đã nói quan hệ tốt thì còn kém một tờ giấy vay nợ này sao? Đây là một thái độ nên có của người đi vay tiền, không viết? Vậy xin lỗi, không cho vay. Nhưng mà có một số việc cần người phụ nữ ra mặt, Từ Trường Thắng biết là cô đưa ra đề nghị viết giấy vay nợ này là được, vẫn trước sau như một với Hàn Văn Hồng. Việc này cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến Cố Lệ.

Bà Hàn rất vừa lòng, Lệ Lệ có điểm tốt này, đó là rất lý trí và rõ ràng!

"Con đi ra ngoài dạo một chút, mẹ trông Đại Bảo và Nhị Bảo nhé." Cố Lệ nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-138.html.]

"Cũng không còn sớm nữa, đừng đi ra ngoài đi?" Bà Hàn biết con dâu định đi làm gì, không nhịn được mà nói.

Cố Lệ mỉm cười: "Không sao ạ, hiện tại không khí của xã hội là như vậy, ai dám xằng bậy?"

"Vậy con đi nhanh về nhanh." Bà Hàn nói.

Cố Lệ đi ra ngoài dạo hai tiếng đồng hồ, kiếm lời mấy mao tiền rồi trở về. Tình hình chung đều là kiếm được chừng đó tiền, nhưng nhiều lúc cũng sẽ kiếm cái được trên dưới một khối tiền, không tính tiền lương, chỉ tính thu nhập từ công việc này thì mỗi tháng Cố Lệ cũng có thể kiếm được số tiền còn cao hơn cả tiền lương. Cũng bởi vì nguyên nhân này, cho nên Cố Lệ định mức thức ăn tiêu chuẩn trong nhà cũng hơi cao.

Sữa bò là món cần phải có đó, cần phải bổ sung thêm Canxi, hơn nữa cũng cần có các rất nhiều nguyên tố vi lượng khác. Còn lại chính là trứng gà, đây là protein chất lượng tốt. Còn thịt thì ít mua hơn, nhưng cũng là ba ngày có thể ăn một bữa, mấy thứ cá tôm đó cũng được xen kẽ bổ, tính ra điều kiện sinh hoạt cũng khá tốt, nhưng cũng không tiêu xài đến tiền lương của Hàn Văn Hồng, tiền của anh là để dành, để đến sau này cải cách mở ra cũng có chút tiền vốn làm buôn bán, không phải sao?

Thời tiết hiện tại càng ngày càng nóng, hôm nay Cố Lệ cầm một quả dưa hấu lại đây đưa cho Lý Hồng Hà. "Chị Hồng Hà, em nhìn thấy có người bán dưa hấu, cảm thấy có vẻ ngon nên mua hai quả, quả này chị muốn không? Nếu không cần thì lát nữa em đưa cho em gái của em cầm về ăn."

Làm sao Lý Hồng Hà có thể không cần, cô vô cùng vui mừng trả tiền cho Cố Lệ, vừa lòng nói: "Quả dưa hấu vừa nhìn đã biết là ngon rồi, ánh mắt của em rất tốt đấy!"

"Không phải do ánh mắt của em tốt, mà là do đám dưa hấu kia đều rất tốt, nếu không thì em cũng sẽ không mua dư một quả." Cố Lệ cười.

Lý Hồng Hà nói: "Hôm nay thật là quá oi bức, như là rơi lửa xuống vậy, buổi trưa hôm trước chị lại đây mà quên đội mũ, suýt chút nữa đã bị cảm nắng rồi!"

Cố Lệ chợt nhớ ra tháng tám năm nay có xuất hiện mưa đá. Tháng tám năm nay sẽ là một tháng tai họa, bởi vì bên này là khu vực duy nhất có mưa đá lớn! Nhưng tháng tám là giai đoạn nào? Là giai đoạn hoa màu đã đến kỳ thu hoạch hoặc là sắp đến kỳ thu hoạch. Sau khi xuất hiện trận mưa đá lớn như vậy, trong lòng dân chúng thật sự rất tuyệt vọng.

Loading...