Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 135

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:45:42
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Dương lẩm bẩm nói: "Bởi mẹ nói con ngốc mà, nó quanh năm chạy xe bên ngoài, nó ở bên ngoài có người nào hay không cũng khó nói, nhưng con nghĩ nó sẽ thật sự đối đãi thật lòng với con sao? Chỉ sợ nó cũng lén giấu đi không ít, nếu không nhiều tiền như vậy đồng nghiệp nào sẽ cho nó mượn tiền, cho dù đồng nghiệp đồng ý cho mượn thì người nhà của người ta cũng không chịu, người phụ nữ nào có thể cho mượn số tiền nhiều đến như vậy hả?"

Mẹ Dương nhếch miệng. "Vậy còn tiền không? Có thì nói là cho mẹ mượn, để mẹ giữ”.

Dương Mỹ Ngọc lắc đầu: "Mẹ, con không còn tiền, lần này Trường Thắng đã lấy hết tiền ở chỗ con để mua nhà ở, con nói tiền đều đã cho nhà họ Dương mượn, không còn tiền, anh ấy cũng không vui."

Nhất thời mẹ Dương đen mặt: "Nó còn dám không vui? Nó cũng không nhìn xem nhà họ Dương này đã nuôi con lớn như vậy dễ dàng lắm sao, lúc trước con gả cho nó cha mẹ đã không đồng ý, còn ra không được bao nhiêu tiền lễ nên mẹ vẫn luôn khuyên con, nhưng cha con lại chấp nhận, cũng chiều theo mà nhận quà sính lễ như bên ngoài, chỉ có điều một đồng tiền mẹ cũng không lấy của con, giống như mấy người chị của con, lúc trước mẹ lấy nhiều ít con cũng biết rõ!”

“Mẹ nuôi con gái mẹ lớn lên xinh đẹp như vậy, con gả cho nó, lúc này mượn một chút tiền để nhà mẹ đẻ sửa lại nhà tốt hơn một chút, mua thêm hai chiếc xe đạp cũng không được sao? Không mua xe đạp thì cha con và anh con phải đi bộ đi làm, nhà ở không tu sửa lại cho tốt, trời mưa sẽ dột, cũng không có bao nhiêu phòng dư, em trai con muốn lấy vợ mà một căn phòng riêng cho nó vẫn chưa có, con là đứa con gái có tương lai nhất trong nhà, chẳng lẽ con cũng nhẫn tâm luôn sao?"

Dương Mỹ Ngọc yếu đuối nói: "Mẹ, con biết trong nhà mình cũng không dễ dàng gì, con sẽ khuyên Trường Thắng."

"Không cần khuyên nó, con cứ giữ tiền trong nhà là được, một tháng nó mới trở về hai ba ngày, làm sao mà con có thể cho nó cầm tiền trong tay, lỡ như ra ngoài làm chuyện xằng bậy thì sao?" Mẹ Dương nhỏ giọng nói.

"Dạ, con đã biết." Dương Mỹ Ngọc gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-135.html.]

Ngày mai sẽ bắt đầu lái xe lại, mặc dù trong lòng Từ Trường Thắng có chút bất mãn khi vợ đưa tất cả tiền bạc cho nhà mẹ đẻ, nhưng dù sao cô ấy cũng đang còn trong tháng, anh ta cũng không chọc giận cô.

"Chờ cho qua tháng, em có thời gian thì qua bên chỗ chị dâu ngồi chơi, tính cách của chị ấy thẳng thắn, em với cô ấy sẽ rất thân thiết, mà khoảng cách bên này với bên đó cũng không xa." Từ Trường Thắng nói.

Dương Mỹ Ngọc đáp: "Nếu em có thời gian sẽ qua bên đó ngồi."

Bên này bà Hàn đã được Hàn Văn Hồng đón trở về, buổi tối ăn cơm, bà Hàn dỗ dàng cho hai đứa cháu trai vào phòng mình, nói là bà nội nhớ hai đứa, muốn hai đứa cháu nói chuyện với bà nội, để dành thời gian và không gian cho con trai và con dâu.

"Vợ, ngày mai anh phải đi lái xe lại rồi." Hàn Văn Hồng nhìn vợ mình.

Cố Lệ cũng tiếc nuối, được anh ôm vào trong lòng cô cũng nhịn không được mà hôn anh: "Lái xe bên ngoài phải chú ý an toàn, trong lòng hãy nghĩ đến em và con, đến những khúc rẽ đều phải cẩn thận một chút, cũng phải nhớ đừng để mình lái xe quá mệt."

Trái tim của Hàn Văn Hồng mềm lại, tim thì mềm, nhưng có nơi khác thì cứng lên. Hai vợ chồng cũng không thể không gần gũi với nhau một lúc. Cố Lệ rất xúc động, Hàn Văn Hồng cũng vậy.

Ngày hôm sau, Hàn Văn Hồng cùng Từ Trường Thắng tiếp tục đi chạy xe. Bà Hàn cùng con dâu tỉnh dậy đã không thấy con trai đâu, thấy tinh thần của con dâu ủ rũ không ít, bà rất cảm thông: "Lệ Lệ, một tháng chỉ chớp mắt là đã qua, Văn Hồng sẽ sớm trở lại thôi." Đàn ông hàng năm không ở trong nhà, một mình phụ nữ nuôi cả gia đình thực sự không dễ dàng, bất kể là vật chất hay tinh thần.

Cố Lệ gật đầu: "Dạ con biết."

Loading...