Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 119
Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:31:08
Lượt xem: 16
rần Đông Sinh cũng cảm thấy ngượng ngùng: "Chị hai tiêu pha rồi."
Cố Lệ cười nói với bọn họ: "Bao lâu mớ có dịp lại đây ăn bữa cơm, mau ngồi xuống đi, có thể ăn cơm rồi."
Cô cầm chén múc cho bọn họ mỗi người một chén cơm đầy trước, sau đó mới múc cho mẹ Hàn. Hôm nay là lần đầu tiên bọn họ đến thăm nhà, nên phải ưu tiên cho khách trước.
"Dì út bọn nhỏ, chú út bọn nhỏ, mau ngồi xuống đi, ở nhà mình không cần khách sáo như vậy." Mẹ Hàn cũng cười nói, đã đính hôn nên cũng được xem là người một nhà, có thể gọi là dượng út.
Hai người Cố Quân và Trần Đông Sinh lập tức ngồi xuống, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng ngồi bên cạnh. Nhị Bảo còn ổn, nhưng Đại Bảo sáng rực đôi mắt nhìn chằm chằm các món ăn, sau đó nói với Cố Quân: "Dì út, sau này ngày nào dì cũng đến đây có được không?"
"Vì sao cháu lại muốn dì út đến đây mỗi ngày?" Cố Quân cười nói.
Đại Bảo không chút nghĩ ngợi nói: "Dì út đến thì mẹ cháu sẽ chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon ạ!"
Lời này làm Cố Quân bật cười, Trần Đông Sinh cũng là xoa đầu nhỏ của thằng bé, trong lòng nghĩ cuối năm kết hôn, nếu nhanh thì sang năm anh ấy cũng có thể có một đứa con đáng yêu như vậy.
"Làm giống như dì út của con không tới đây thì mẹ bạc đãi bọn con vậy, không nhìn xem cả người thịt của con là ai nuôi ra sao?" Cố Lệ cũng buồn cười.
"Nào, cháu ngoại của dì, ăn cái đùi gà đi." Cố Quân cười gắp cái đùi gà cho cháu ngoại của cô ấy.
"Đùi gà cho mẹ cháu, cháu ăn thịt gà là được." Đại Bảo nói.
"Cho bà nội con ăn." Cố Lệ cười.
Mẹ Hàn cũng cười: "Các cháu ăn là được, không cần gắp đùi gà cho bà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-119.html.]
Bầu không khí trên bàn cơm rất tốt, mẹ Hàn hỏi Trần Đông Sinh một ít chuyện trong bộ đội, Trần Đông Sinh tham gia quân ngũ, nên rất lễ phép. Hơn nữa anh ấy nói từng chữ rõ ràng, vừa thấy đã biết là một người có tính tình tốt, sau khi ăn xong bữa cơm này, Cố Lệ rất vừa lòng, cảm thấy em gái của mình cũng coi như là có nơi dựa vào.
Mẹ Hàn cũng có ấn tượng vô cùng tốt với Trần Đông Sinh.
"Dì út bọn nhỏ, các cháu đi dạo đi, chén đũa cứ để đó bác dọn là được, không cần bọn cháu." Ăn cơm xong mẹ Hàn lập tức nói như vậy.
Nhưng mà Cố Quân vẫn giúp đỡ cùng nhau thu dọn, sau đó mới cùng Trần Đông Sinh ra về.
"Có ăn no không?" Cố Quân cười hỏi anh ấy. "Có, chị hai lấy cơm quá nhiều, anh ăn cũng hơi nhiều." Trần Đông Sinh ngượng ngùng.
Quà anh ấy mang đến cũng chỉ có một cân kẹo sữa cùng một gói bánh quy, cùng với một túi táo, nhưng mà bữa cơm này thật sự ăn quá thỏa mãn.
"Anh rể thứ hai của em cũng ăn rất nhiều, các anh đều tham gia quân ngũ, chị ấy biết lượng cơm của anh lớn cho nên múc nhiều cho anh đó." Cố Quân nhấp miệng cười nói.
"Để chị hai tiêu pha rồi." Trần Đông Sinh nói. Cố Quân cười, đúng là để chị hai tiêu pha, nhưng mà giữa chị em với nhau cũng không nên nói nhiều lời khách khí như vậy, cô ấy ghi nhớ rất kỹ ở trong lòng.
Hai người cùng nhau đi dạo một lúc, đợi thời gian không sai biệt lắm, lúc này Trần Đông Sinh mới đưa Cố Quân trở về.
"Buổi sáng ngày mai anh lên xe lúc 7 giờ sợ là không có thời gian đi gặp em, nhưng mà tới nơi anh sẽ viết thư cho em, nếu có thời gian rảnh thì em cũng viết thư cho anh nhé?" Trần Đông Sinh chờ mong nhìn cô.
Sống nhiều năm như vậy, những năm gần đây anh ấy cũng đi xem mắt với nhiều cô gái khác, nhưng chỉ có cô gái nhỏ trước mặt là anh ấy muốn cưới làm vợ ngay từ ánh nhìn đầu tiên, anh ấy sợ cô chạy mất.
Cố Quân bị ánh mắt này của anh ấy nhìn có chút ngượng ngùng, nhưng cũng lấy hết can đảm đón nhận ánh mắt của anh, gật đầu nói: "Em sẽ, anh ở bên kia cũng chú ý một chút."
"Được!"