Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 115

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:31:01
Lượt xem: 21

Cố Lệ không ở lại lâu đã quay về làm việc, mẹ Hàn lúc này mớ nói: "Thằng cả này cũng mau về đi con, nếu trở về muộn sẽ không an toàn, trong tay con còn cầm số tiền lớn như vậy."

"Mẹ, con lấy mười lăm đồng trở về là được, năm đồng này mẹ giữ để dùng đi!" Hàn Văn Đạt rút ra năm đồng đưa đến.

Đây là không phải một tờ hai mươi đồng, mà chính là hai mươi tờ một đồng.

Sắc mặt mẹ Hàn dịu đi hai phần, bà rút ba đồng ra: "Mẹ cầm ba đồng được rồi, còn mười bảy đồng này con cầm đi, đừng để vợ con nghĩ Lệ Lệ hạ giá."

Hàn Văn Đạt Muốn phủ nhận, nhưng không phải nói, mẹ của anh hiểu vợ anh hơn ai hết.

Cho mẹ ba đồng, còn mười bảy đồng mang về, chị dâu cả nhà họ Hàn nhận lấy tiền cũng rất hài lòng, bởi vì hai người bọn họ chỉ nghĩ có mười lăm, mười sáu đồng, kết quả vợ của em bảy đã giúp đem vào trong cửa hàng bách hóa bán được mười bảy đồng, đã cao hơn một chút so với số tiền bọn họ nghĩ.

Vả lại mười bảy đồng này cũng giống như vô tình nhặt được, trong lòng của chị dâu cả Hàn đầy vui sướng.

So sánh với tâm trạng của chị dâu cả nhà họ Hàn, bên kia chị dâu thứ sáu của nhà họ Hàn không được tốt cho lắm.

Trước kia hai vợ bọn họ làm mấy thủ đoạn gian dối trong nhà nhưng cũng không thiếu ăn, bởi vì con gái của họ luôn nhặt được đồ vật ở bên ngoài về nhà. Cuộc sống thật sự rất tốt, nhưng gần đây đã lâu rồi không nhặt được vật gì, đã thế con trai còn lặng lẽ trở về nói anh Thủ Binh thế mà lại đào được một củ nhân sâm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-115.html.]

Ngay trong ngày hôm nay, anh cả đã xin nghỉ đi vào thành, nói là đi thăm mẹ, nhưng thật ra là đi bán nhân sâm, vừa rồi dạo một vòng trước cổng nhà lão đại, nhìn thấy chị dâu cả đi ra ngoài đổ nước nét mặt vui mừng biết chắc chắn anh cả bán củ nhân sâm kia được giá tốt! Làm người ta ghen ghét muốn chết!

"Yến Yến, gần đây con xảy ra chuyện gì vậy, không nói con đi hái linh chi, đào nhân sâm trở về cho cha con lén lút mang đi bán, sao ngay cả một con thỏ, một con cá cũng không thể xách về nhà vậy?" Chị dâu thứ sáu nhà họ Hán lén lút kéo con gái ra ngoài nhỏ giọng dò hỏi.

Nhà cô ta có thể sống thoải mái dễ chịu như vậy cũng là bởi vì con gái có năng lực này, mấy việc như xách con cá, con thỏ về nhà đều là chuyện bình thường, một năm nó luôn có thể đào được một đến hai cây nhân sâm, còn một ít nấm linh chi trở về, đây mới là chuyện quan trọng nhất! Trong nhà đều dựa vào cái này để sống.

Năm nay Hàn Thủ Yến mới mười tuổi, nhưng mà mặt mày của con bé lại mang theo vẻ thành thục và trầm trọng không hợp với độ tuổi này.

"Mẹ đừng thúc giục con, không phải gần đây con đang suy nghĩ biện pháp hay sao!" Hàn Thủ Yến có chút không kiên nhẫn.

"Nghĩ cách, nghĩ cách, mày cứ nói nghĩ cách mãi, trong nhà sắp nghèo rớt mồng tơi rồi!" Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn tức giận.

Gương mặt của Hàn Thủ Yến hiện lên vẻ chán ghét.

Nếu không phải cha mẹ này đều có lòng tham không đáy, cuối cùng cô sẽ đến mức hai bàn tay trắng sao, cần dùng hệ thống làm cô quay về bắt đầu lại cuộc đời một lần nữa sao?

Cũng là vì trở về một đời, cho nên tất cả đều phải bắt đầu lại từ đầu, cũng giống như đời trước, khí vận của cả nhà chú bảy đề bị cô ta cướp đoạt, những người khác đều là kẻ nghèo hèn, cũng chỉ có Hàn Thủ Binh là có khí vận không tệ, cho nên cô cũng muốn.

Nhưng vốn dĩ mọi chuyện đang tốt đẹp, không biết gần đây chỗ nào xảy ra vấn đề, hệ thống kêu hoài không đáp lại, mà khí vận của ông anh lỗ mãng Hàn Thủ Binh này dần tốt hơn, em trai lặng lẽ chạy về nói anh họ thế mà lại đào được một củ nhân sâm.

Loading...