Ngày hôm đó về nhà, cô gặp anh cả Hàn ở quê vào thành phố.
"Anh cả?" Nhìn thấy Hàn Văn Đạt, Cố Lệ rất bất ngờ.
"Em dâu bảy." Hàn Văn Đạt mỉm cười gật đầu với cô.
Cố Lệ cười nói: "Anh cả sao có thời gian để vào thành phố vậy?"
Mẹ Hàn nhỏ giọng nói: "Anh cả con vào thành để bán nhân sâm!"
"Bán nhân sâm?" Cố Lệ ngạc nhiên, chẳng lẽ sức mạnh của nữ chính Hàn Thủ Yến vẫn còn?
"Thằng bé Thủ Binh kia lên núi kiếm củi, không ngờ lại gặp một gốc cây nhân sâm, bị nó đào lên đến lung tung, cũng không biết bán đi được bao nhiêu tiền?" Hàn Văn Đạt ngượng ngùng lấy một bao nhân sâm ra.
Cố Lệ không ngờ, vậy mà không phải Hàn Thủ Yến đào mà chính là do Hàn Thủ Binh đào được?
Hàn Thủ Yến là con gái cả của anh chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn, còn Hàn Thủ Binh là con trai út của Hàn Văn Đạt, năm nay cũng mười ba tuổi.
Trong cốt truyện, Hàn Thủ Binh vốn định tham gia kỳ thi đại học, chỉ có điều anh vẫn không thể thi đậu vào dù thành tích học rất tốt, cuối cùng chỉ có thể làm công nhân xây dựng, kết cục chính là vì công trình xây dựng bị ăn xén nguyên liệu, khiến anh té ngã trực tiếp mất mạng. Xem ra là một người có vận khí đen đủi, nhưng lúc này lại có thể đào được nhân sâm?
Ngược lại, Hàn Thủ Yến có vận khí may mắn, nhưng mấy ngày nay cho đến lúc này vẫn không có tin tức gì...
"Lệ Lệ, chỗ con làm là cửa hàng tổng hợp, con cảm thấy gốc nhân sâm này có thể bán được không?" Mẹ Hàn thấp giọng hỏi.
Cố Lệ gật đầu. "Chắc bán được, quan trọng là tiền nhiều hay ít mà thôi." Cô nhìn về phía Hàn Văn Đạt: "Anh cả, nếu anh tin, anh cứ giao nhân sâm này cho em, chiều nay em sẽ đem nó đưa qua cửa hàng tổng hợp hỏi một chút, xem có ai cần không, bán được bao nhiêu tiền em sẽ giao anh bấy nhiêu, cũng không lấy của anh một đồng nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-114.html.]
"Em dâu bảy à cũng không cần nói lời khách sáo như vậy." Hàn Văn Đạt vội lắc đầu, cũng đưa nhân sâm cho cô: "Làm phiền em dâu rồi."
"Anh cả đừng khách sáo."
Cố Lệ nhận lấy, Hàn Văn Đạt ở lại ăn cơm trưa cũng không vội trở về, hôm nay anh xin nghỉ một ngày, anh muốn ở cùng mẹ mình một chút.
Cố Lệ cầm nhân sâm bỏ vào trong "Đào Bảo” trực tiếp được đưa cho hai mươi đồng.
Giá này cũng không tính cao, nhưng cũng không thấp, dù sao thằng nhóc Hàn Thủ Binh kia cũng không biết quý trọng đồ vật chút nào, đào cây sâm đến nát bét, còn có không ít râu của nhân sâm, Cố Lệ để lại dùng pha trà, chỉ bán phần quan trọng.
Nhưng dù như thế thì hai mươi đồng cũng không ít.
Vào lúc ba giờ, Cố Lệ nói một tiếng với Lý Hồng Hà, vội đưa hai mươi đồng cho Hàn Văn Đạt, cũng nói anh mau trở về, không cần phải chờ cô tan ca, để anh đi trở về vào ban đêm sẽ không an toàn.
"Bán được hai mươi đồng?" Hai mắt Hàn Văn Đạt sáng bừng, thật sự quá bất ngờ.
Hai mươi đồng ở năm 1966 này cũng không phải là số tiền nhỏ, một tháng tiền lương của Cố Lệ cũng không có bao nhiêu.
"Cũng nhờ may mắn gặp được khách hàng đang cần, trả tiền cũng sòng phẳng, anh cả không chê em bán được ít tiền là vui rồi." Cố Lệ cười.
"Không ít, không ít." Hàn Văn Đạt nói thật: "Anh còn nghĩ cũng chỉ có thể bán được mười lăm đồng là cao lắm rồi."
"Cha ở nhà, anh cả và chị dâu nhớ chăm sóc cho cha nhiều một chút, chờ cho Văn Hồng có thời gian trong mấy ngày nghỉ, em sẽ để anh ấy chở Đại Bảo và Nhị Bảo về thăm cha." Cố Lệ nói.
"Được!" Hàn Văn Đạt gật đầu.