Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 112

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:30:56
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không cần Cố Quân kể những đoạn sau, cô cũng có thể đoán được bởi vì nhà ông Trần bên kia đã mang theo quà đến cửa, cho nên cha mẹ cô cũng lịch sự tiếp đãi, nghĩ đến việc đây là một cuộc hôn nhân tốt, muốn phóng dây dài câu cá nên sẽ không đòi hỏi quá nhiều.

"Mẹ nói của hồi môn thì cứ dựa theo bên ngoài, người ta thu bao nhiêu thì chúng ta cũng thu theo bấy nhiêu." Cố Quân đối với chuyện này cũng rất hài lòng, cô ấy cũng chỉ sợ cha mẹ tham lam, may mắn là không có vậy, thu theo mọi người cũng không có gì sai.

Cố Lệ cũng không quá ngạc nhiên, cha mẹ của thời này chính là như vậy, sống rất hiện thực, nếu Cố Quân dám lấy một người không có tiền, nghèo rớt mồng tơi, thì chắc chắn cha mẹ sẽ đánh mắng cô ấy. Nhưng điều kiện của nhà họ Trần bên kia thật sự không thể chê được, cho nên vẫn phải biết một vừa hai phải, dù sao nhà sui gia này sau này vẫn phải lui tới, lợi ích nhận được cũng sẽ không ít.

"Ngày hôm qua sau khi dùng bữa xong, em có cùng Trần Đông Sinh đi riêng với nhau không?" Cố Lệ cười hỏi.

Cố Quân ngại ngùng nói: "Dạ có đi ra ngoài dạo một chút, anh ấy kể cho em nghe không ít chuyện về quân đội."

Thật ra chỉ là giới thiệu hoàn cảnh của quân đội, nói cho cô ấy biết theo quân đội sau này sẽ không cực khổ, chợ ở bên đó cái gì cũng có, so với bên ngoài, hàng hóa nơi đó còn nhiều hơn.

Quan trọng chính là ở quân đội bên kia anh ấy sống một mình trong một căn nhà, tuy không lớn, nhưng có hai phòng ngủ, một khách, cô dâu mới đến đây ở cũng vừa đủ, cho dù có con cũng không quá lo về việc không có đủ chỗ ở trong thời gian ngắn.

Anh ấy cũng nói với cô về tiền trợ cấp của anh ấy, ngoài ra còn có khoản trợ cấp khi anh ấy đi làm nhiệm vụ, sau này số tiền đó đều do cô ấy giữ.

Thật giống như nói cho cô ấy biết, gả cho anh ấy cô ấy sẽ không có buồn phiền gì, mọi chuyện đều được lo ổn thỏa, cứ yên tâm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-112.html.]

Cố Lệ mỉm cười: "Những gì cần nói thì anh ấy cũng đã nói với em rồi, cả hai đã quyết định ngày cưới chưa?"

"Đã quyết định rồi ạ, là cuối năm nay, đến lúc đó anh ấy trở về ăn tết, tụi em cũng sẽ tổ chức đám cưới." Dù sao Cố Quân cũng chỉ là cô gái mới lớn, nói đến chuyện lập gia đình sắc mặt đều đỏ bừng.

"Vậy cũng được." Cố Lệ gật đầu, cuối năm cũng được, nếu thích hợp thì cứ kết hôn: "Khi nào em ngồi xe qua chỗ của anh ta thăm đi."

Cố Quân lập tức xấu hổ: "Sao phải làm vậy ạ?"

"Hai đứa cũng đã định ngày kết hôn rồi, xem ra đã là vợ chồng, em đi qua đó thăm chồng tương lai của mình, ai dám nói không được. Vả lại đó đều là lời anh ta nói, em cũng phải qua bên đó tận mắt nhìn thấy mới chắc chắn được, không phải sao? Vì nơi kia sau này chính là nơi em sống, cho nên rất quan trọng. Với lại em qua thăm anh ta, chắc chắn anh ta sẽ rất vui, em ăn mặc thật đẹp khiến các đồng đội của anh ta ghen tị đến chết!"

Cố Quân nghe vậy trong lòng có chút chờ mong, cô ấy cảm thấy lúc đó có thể qua bên kia thăm người yêu mình.

"Đúng rồi chị, chị có đi qua chỗ chị cả chưa? Sao rồi?"

Cố Lệ phút chốc thở dài: "Còn có thể thế nào, cũng giống như em đã nhìn thấy vậy, giống như cô vợ nhỏ trong nhà bị tra tấn như thời xưa, chị thấy chị cả ở trong nhà họ Vương kia ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, chị dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo qua bên đó để tụi nhỏ ra ngoài chơi với Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh, còn chị ở trong phòng nói chuyện với chị cả, chưa nói được vài câu, mấy thằng nhóc c.h.ế.t tiệt kia giật lấy túi vải nhỏ của Đại Bảo, Đại Bảo không đưa liền đánh Đại Bảo, Hiểu Nguyệt che cho thằng bé, sau lưng bị đánh trúng vang thành tiếng bốp bốp!"

Chỉ mới nghe đến đó thôi, Cố Quân đã siết chặt tay: "Hai chị đều ở đó, chẳng lẽ tụi nó còn dám ức h.i.ế.p người như vậy?"

Loading...