Mẹ Cố nghẹn lời một chút, muốn nói gì đó nhưng Cố Lệ không có kiên nhẫn lắng nghe, cô nói thẳng: "Trần Đông Sinh đã trở lại, con và em ba cũng gặp rồi, hai người bọn họ rất vừa lòng lẫn nhau, nhưng mà Trần Đông Sinh chỉ được nghỉ bảy ngày, trừ thời gian đi đường qua lại cũng chỉ ở bên này được mấy ngày, cho nên con trở về nói một tiếng, ngày mai nói cha con xin nghỉ, hai bên cùng nhau gặp mặt, nếu cảm thấy thích hợp thì đính hôn."
Mẹ Cố vừa nghe là chuyện này cũng vội vàng hỏi ra điều bà ấy quan tâm nhất: "Bên nhà họ Trần có thể cho bao nhiêu tiền lễ hỏi?"
"Mẹ là gả con gái chứ không phải bán con gái, tiền lễ hỏi trên thị trường là bao nhiêu thì nhà ta thu bấy nhiêu, mẹ nói đi?" Cố Lệ nhìn bà ấy.
Mẹ Cố nói: "Tam món đồ lớn cũng không được thiếu!"
Ba món đồ lớn ở thời đại bấy giờ chính là giường gỗ lớn, bàn gỗ lớn và tủ quần áo.
Cố Lệ gật đầu: "Với điều kiện bên nhà họ Trần thì sẽ không thiếu ba món đồ lớn kia đâu, vậy của hồi môn của nhà chúng ta là cái gì? 36 chân sao?"
36 chân chính là một cái tủ, một cái bàn, bốn chiếc ghế dựa, còn có một chiếc giường.
Đừng xem thường mấy thứ này, nếu tính tổng lại thì giá cả cũng không rẻ đâu, cũng trên dưới 200 đồng tiền.
Cho nên mẹ Cố trực tiếp trừng mắt: "Tưởng bở, còn 36 chân, đòi sao trên trời sao? Mẹ là gả con gái chứ không phải làm cuộc mua bán lỗ vốn!"
"Vậy mẹ dự định của hồi môn là gì?" Cố Lệ hỏi.
"Cho con bé cái chăn giường”. Mẹ Cố hừ một tiếng nói. Mặc dù chỉ là một cái chăn giường, nhưng bà ấy cũng cảm thấy rất đau lòng, chỉ là bà ấy để ý mặt mũi nhất, nếu là bên kia chuẩn bị lễ hỏi là mấy món đồ tốt này, thì của hồi môn là cái chăn giường cũng còn được. Nhưng mà bà ấy muốn giữ tiền lễ hỏi lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-110.html.]
Cố Lệ không nói gì về chuyện này: "Mấy thứ này ngày mai mọi người gặp nhau rồi bàn bạc với nhau đi, con dẫn Đại Bảo đi về trước."
"Con nhóc c.h.ế.t tiệt kia, hiếm khi mới về nhà mẹ đẻ một chuyến, vậy mà đi tay không, không cầm một chút đồ vật gì về nhà." Đợi người đi rồi, mẹ Cố không nhịn được mà nói thầm.
Một lát sau cha Cố cũng về đến nhà, mẹ Cố nói chuyện này với ông ấy.
Cha Cố hỏi: "Gia đình này thật sự có điều kiện không tệ?"
"Việc này thì ông yên tâm đi, tôi đã xem rồi, thật sự không có gì để chê!" Mẹ Cố rất vừa lòng vấn đề này.
Bà ấy đúc kết được từ hai cô con gái đã kết hôn, con gái vẫn nên gả cho người tốt mới chu cấp nhà mẹ đẻ, nhìn con gái thứ hai xem, những năm gần đây con bé trợ cấp bao nhiêu? Lại nhìn sang con gái lớn, không tìm đến bà xin trợ cấp đã là rất tốt rồi, càng không cần phải nói mang đồ trở về, tết nhất lễ lạc đi thăm người thân, ngay cả bánh màn thầu ngũ cốc cũng không mang trở về, không cần nói gì nhiều.
Cho nên đối với cuộc hôn nhân của cô con gái thứ ba, bà ấy mới cẩn thận như vậy, chỉ ước gì có thể tìm được người có nhiều tiền, ngày sau mở có thể chăm sóc cho nhà mẹ đẻ chứ đúng không?
Nhà họ Trần này bà ấy thấy không tệ.
Cha Cố nghe vậy sắc mặt cũng dịu hơn: "Điều kiện tốt thì sau này Quốc Đống lớn lên, cần làm chút gì cũng có người có thể giúp đỡ, giống như chị cả của nó thì đúng là không thể trông cậy được!"
"Nói rất đúng, lần trước nó dẫn Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh trở về thăm tôi, cũng không cầm theo gì cả, còn tôi phải nấu đồ ăn cho bọn họ!" Mẹ Cố cảm thấy quá thua lỗ.
Cha Cố nhíu mày: "Bảo nó không có việc gì thì đừng trở về, cứ ở nhà chồng là được, hơn nữa lâu như cũng không sinh được con trai, chẳng trách lại không được nhà chồng yêu thích."