Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 109

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:30:50
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Gầy gì? Không hề gầy nhé, những người tham gia quân ngũ như bọn họ đều có dáng người như vậy, cũng giống như anh rể thứ hai của em, chờ cởi quần áo thì em sẽ biết, thật sự rất giỏi giấu thịt!" Cố Lệ nói.

Gương mặt của Cố Quân đỏ thẫm: "Chị, chị nói bậy bạ gì vậy."

Cố Lệ cười, cũng không trêu chọc cô ấy nữa: "Được rồi, trở về đi làm đi."

Cố Quân do dự nói: "Chị, không biết anh ấy có cái nhìn ra sao nhỉ?"

"Còn cần hỏi sao? Em chị tốt đẹp như vậy, anh ta còn có thể coi thường được sao? Không nhìn thấy thím Trần bảo anh ta đi, anh ta còn luyến tiếc không muốn rời đi à, dù sao cũng không còn trẻ trung nữa, cũng muốn cưới vợ rồi, lại gặp em xinh tươi như hoa như ngọc thế này, đi không nổi cũng có thể hiểu được."

Cố Quân đỏ mặt: "Nào có khoa trương như chị nói.”

Cố Lệ nói: "Được rồi, trở về đi làm đi, ngày mai em xin nghỉ, cũng sắp xếp cho các em đến nhà ăn một bữa cơm."

Ở thời đại này xem mắt đều là như vậy, ăn bữa cơm là đã cơ bản đính ước xong, còn việc kết hôn thì thật ra có thể làm trễ một chút cũng không sao.

Cố Lệ quay về quầy hàng bên này thì nhìn thấy thím Trần đang chờ ở đây.

"Thím Trần, Đông Sinh đi đâu rồi?" Cố Lệ cười hỏi.

"Thím bảo nó đi về trước rồi." Thím Trần cười nói, sau đó hỏi ý nghĩ của Cố Quân, có nhìn trúng không? Nếu là nhìn trúng thì có thể đính ước được rồi, con trai của bà ấy được nghỉ không được mấy ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-109.html.]

"Hôm nay cháu về nhà một chuyến xem thử ngày mai ba của cháu có rảnh không, nếu rảnh thì mọi người đến cùng nhau ăn một bữa cơm? Không biết bên thím có thời gian không?" Cố Lệ cũng không dong dài, dù sao em gái của cô cũng vừa ý, vậy thì không cần cố ý nâng giá, dù sao đối phương có điều kiện và mọi mặt đều rất ổn, nếu cuộc hôn nhân này thành công thì thật sự quá tốt.

Thím Trần rất vui mừng: "Có thời gian, vậy buổi sáng ngày mai thím lại đây hỏi thời giờ nhé? Người nhà hai bên cùng nhau ngồi xuống ăn một bữa cơm!"

"Được ạ." Cố Lệ đồng ý, cô biết Trần Đông Sinh xin nghỉ không được mấy ngày, nếu có thể đính hôn thì cũng có thể ở cùng em gái của cô một hai ngày lại đi đúng không?

Sau khi tan làm, Cố Lệ đi qua lớp học mầm non đón Đại Bảo, dẫn theo Đại Bảo cùng nhau qua nhà mẹ đẻ.

"Sao lại dẫn Đại Bảo lại đây vào giờ này, mẹ đã nấu cơm rồi, không có phần của các con, trước khi tới cũng không biết thông báo trước một tiếng." Mẹ Cố vừa nhìn thấy hai mẹ con các cô đến thì lập tức nói như vậy.

Cố Lệ khẽ nhếch khóe miệng lên, nghe đi, đây chính là mẹ ruột của cô ở đời này!

"Yên tâm đi, hai mẹ con bọn con không phải tới cọ cơm, nhà bọn con cũng có." Cố Lệ cười ha hả nói.

"Bà ngoại, bà chê Đại Bảo sao?" Đại Bảo nhìn bà ngoại của mình rồi hỏi.

Dù mẹ Cố có cực phẩm thật, nhưng vẫn biết cách dỗ bọn nhỏ, bà ấy ôm Đại Bảo và nói: "Sao bà ngoại có thể chê Đại Bảo đáng yêu ta? Là bà ngoại đã bắc nồi cơm lên rồi, đang nấu, các cháu tới cũng không thông báo trước một tiếng, nếu thông báo thì chắc chắn bà ngoại sẽ nấu thêm phần của bọn cháu."

Lúc này Đại Bảo mớ vừa lòng: "Chúng cháu phải về nhà ăn cơm ạ, hôm nay bà nội của cháu mua tôm lớn, một con lớn chừng này ạ!" Thằng bé khoa tay múa chân một chút.

Mẹ Cố nhìn thèm vô cùng, trừng mắt liếc con gái: "Con tôm lớn như vậy sao con không lấy một ít lại đây cho em trai của con ăn!"

Cố Lệ xua tay, "Mẹ nói tào lao ít thôi, con lại đây là nói chuyện quan trọng, nói xong sẽ lập tức dẫn Đại Bảo về nhà, đỡ phải ăn gạo của mẹ."

Loading...