"Muốn số nào?" Cô nhân viên quầy bán hàng hỏi.
Hàn Văn Hồng không biết số giày bao nhiêu, nhưng lần này trở về anh có sờ chân của vợ mình, lúc đó anh còn hôn vài cái.
"Lớn chừng này." Hàn Văn Hồng khoa tay múa chân một chút.
Cô nhân viên quầy bán hàng chuẩn xác chọn một đôi giày thích hợp: "Đôi này chắc chắn vừa kích cỡ."
Hàn Văn Hồng nhìn xem, hồi tưởng lại chân của vợ mình một chút, cũng cảm thấy vừa, vậy nên anh mua nó.
Một đôi như vậy giá tám đồng tiền!
"Cậu cũng thật sự dám mua." Từ Trường Thắng líu lưỡi nói.
Một đôi giày này không sai biệt lắm là bằng một phần năm tiền lương hàng tháng của bọn họ. Đây là tiền lương của bọn họ cao, có rất nhiều công nhân cũng chỉ có hơn hai mươi đồng tiền lương, vậy nên làm gì nỡ bỏ tiền mua giày?
Hàn Văn Hồng không nói gì, đúng là rất đắt thật, nhưng mà anh kết hôn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh mua quà cho vợ anh, đắt một chút cũng không sao.
"Chúng ta cần phải trở về." Hàn Văn Hồng nói. Anh nhớ vợ anh, rất nhớ.
Từ Trường Thắng không có ý kiến, một chuyến đi bọn họ cũng kiếm lời không ít, tiền lương là tiền lương, chủ yếu vẫn là khoản thu nhập thêm, số tiền này cũng không ít hơn tiền lương là bao!
Hai người làm xong xuôi công việc trong một chuyến này thì chở theo một xe hàng hóa trở về đơn vị.
Trong lúc Hàn Văn Hồng mang theo trái tim nóng bỏng lái xe chạy trở về, Trần Đông Sinh chuẩn bị xem mắt cùng Cố Quân cũng ngồi xe lửa trở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-108.html.]
Hôm trở về hơi trễ, nên tất nhiên không xem mắt thành công, ngày hôm sau anh ấy cùng mẹ mình, chính là thím Trần cùng nhau lại đây.
Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh lính Trần Đông Sinh này, Cố Lệ đã có ấn tượng rất tốt, người cao gầy, cũng rất có tinh thần, lại thêm khí chất giỏi giang, điều quan trọng là hai mắt của anh ấy rất sáng, rất có cảm giác ánh mặt trời!
"Rất xứng đôi với em gái của em." Lý Hồng Hà nhỏ giọng nói.
Cố Lệ cười, đương nhiên cũng rất nhiệt tình tiếp đón thím Trần và Trần Đông Sinh, vừa lúc gặp thời điểm cô không bận lắm, nên cô nói chuyện với bọn họ một lúc, sau đó nhờ Lý Hồng Hà trông quầy hộ một chút rồi dẫn thím Trần và Trần Đông Sinh cùng nhau đến bộ phận thu mua bên này.
Cố Quân nghe được thông báo là lập tức đi ra, vừa thấy chị gái, cô ấy đã nở nụ cười thật tươi, nụ cười này suýt chút nữa chói mù mắt của Trần Đông Sinh. Trái tim gia tốc đập thật nhanh, trước kia anh ấy chưa từng có cảm giác này!
Cố Lệ cũng chú ý sắc mặt của anh ấy, xem anh ấy có chút ngượng ngùng khi nhìn Cố Quân, trong lòng rất vừa lòng, cũng biết việc hôn nhân này chỉ còn cần Cố Quân gật đầu nữa là được.
"Hiện tại em ấy đi làm ở bộ phận thu mua này, cũng tương đối gần chỗ cháu, nhưng mà có hơi bận, cũng may mắn là bây giờ em ấy không cần ra ngoài, nếu không sợ là rất khó đuổi theo kịp." Cố Lệ cười nói với thím Trần.
Thím Trần đã sớm nhìn thấy dáng vẻ khờ khạo kia của con trai mình, cười càng vui vẻ hơn: "Đúng, đúng, đúng, bộ phận thu mua chính là như vậy, nhưng mà cũng phải chú ý nghỉ ngơi đấy, lần trước thím có mua một ít quả chanh leo, làm vài bình chanh leo mật ong, hôm nay thím không nhớ, lần sau thím lại lấy tới cho các cháu, một người một bình, pha nước uống rất tốt!"
"Vậy cháu cũng không khách sáo với thím." Cố Lệ cười nói.
Mọi người nói chuyện một lúc, lúc này thím Trần mới nói còn có chút việc, bảo các cô trở về đi làm đi, sau đó dẫn theo Trần Đông Sinh rời đi trước.
Trần Đông Sinh còn quay đầu lại nhìn Cố Quân rất nhiều lần!
Cố Quân cũng nhìn anh ấy, trực tiếp nhìn thẳng ánh mắt của anh ấy, sau đó vội vàng chuyển ánh mắt đi, chuyển đi thì thấy chị gái cô ấy đang nhìn cô ấy, sắc mặt lập tức ửng đỏ.
"Sao nào? Chị đã nói với em là người không tệ, thật sự rất được đúng không?" Cố Lệ cười hỏi.
"Nhưng mà hơi gầy." Cố Quân đỏ mặt nói.