Xuyên Thành Nạn Nhân Trong Kịch Bản Sát, Các Nghi Phạm Đều Yêu Tôi - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:22:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thẩm Tiểu Muối thừa cơ lật một cái, , vung hai nắm đ.ấ.m to như bao cát lên đ.ấ.m bình bịch.”
Trì Vụ đ.ấ.m kêu oai oái:
“Đừng đ.á.n.h nữa đừng đ.á.n.h nữa!
Cô báo cảnh sát bắt !"
Trực tiếp hết phim luôn.
Mọi há hốc mồm, bộ đàm trong tay đạo diễn Ngưu rơi “pạch" một tiếng xuống đất.
Hung thủ nhân chứng đè đất đ.ấ.m, thực sự chịu nổi, dứt khoát hét lớn 'Cô báo cảnh sát bắt '.
là tình tiết từng trong lịch sử.
Phó đạo diễn lấy tinh thần , run rẩy nhặt bộ đàm đất lên, hai tay dâng tới mặt đạo diễn Ngưu.
Đạo diễn Ngưu tức đến suýt ngất, chộp lấy bộ đàm hét lớn:
“Cut!
Cut!
Cut!"
Thẩm Tiểu Muối vội vàng bồi thêm hai đ.ấ.m nữa, lúc mới từ đất bò dậy.
“Hai thầy , đoạn biểu hiện hảo, chính là đoạn ...
Tuy là tự do phát huy, nhưng cũng phù hợp với chủ đề chứ, hung thủ kiểu gì cũng chiếm thế thượng phong mà."
Đạo diễn Ngưu đưa vấn đề một cách khéo léo.
Trì Vụ thút thít bò dậy từ đất, tủi mách lẻo:
“Chị Tiểu Muối phối hợp với em, đau quá mất..."
Đuôi mắt nhuộm một vệt đỏ, tôn lên nốt ruồi lệ đó càng thêm quyến rũ.
Cái bộ dạng nhỏ bé đó khiến các nữ nhân viên công tác mặt ở đó hận thể nhận đau đớn.
“Huhu huhuhu..."
Thẩm Tiểu Muối “òa" một cái rống lên:
“Xin đạo diễn Ngưu, em chỉ là quá nhập tâm thôi, em nghĩ nữ chính khi gặp tình huống chắc chắn là dùng hết chiêu thức liều mạng phản kháng, cho nên em mới liều mạng phản kháng, chỉ là ngờ Tiểu Vụ yếu như , em thực sự ngờ mà, huhu..."
Nữ sinh trung học thanh thuần mặc đồng phục thắt b.í.m tóc hoa lê đái vũ, đúng là khiến mà thương.
Các nam nhân viên công tác mặt ở đó thi nắm đ.ấ.m cứng ngắc, hận thể xông lên giúp Thẩm Tiểu Muối lý luận vài câu.
Ngay cả Trì Vụ cũng ngây , chớp chớp mắt chằm chằm Thẩm Tiểu Muối.
“Chị... chị ."
Trong thần sắc của là vẻ luống cuống thể thấy bằng mắt thường.
Đạo diễn Ngưu vội vàng quăng bộ đàm xuống dỗ dành:
“Không , của cô, cô nhập tâm như là biểu hiện của sự tận tâm với nghề, là trao đổi rõ ràng, cũng dự kiến Tiểu Vụ yếu ớt như , của , của ."
Trì Vụ:
“?"
Yếu ớt??
Cậu chẳng qua là đ.á.n.h con gái thôi !!
Trì Vụ bực bội thôi, mắt liền thấy Thẩm Tiểu Muối ném cho một ánh mắt tinh quái.
Hóa cô giả vờ ?!
Cậu càng bực bội hơn.
Tốc độ điều chỉnh cảm xúc của Thẩm Tiểu Muối cũng cực nhanh, lập tức tâm trạng định .
Đạo diễn Ngưu cũng nhận sâu sắc việc tự do phát huy phù hợp với bọn họ, thế là trực tiếp biên soạn một đoạn tranh đấu tại hiện trường thêm , bắt đầu .
Lần thì diễn xuất vô cùng hảo, khi xong còn thêm một bản dự phòng, hôm nay coi như chính thức tan .
Hai giờ sáng, quán mì thịt bò phố chợ đêm.
Thẩm Tiểu Muối bưng một bát mì thịt bò còn to hơn cả mặt cô lên, thỏa mãn hít sâu một :
“Thơm quá!
Hoàn là hương vị trong tưởng tượng của ."
Vị trí quán hẻo lánh, nên mấy .
Chủ quán là một ông cụ lớn tuổi, tuy chuyện chút lưu loát nữa, nhưng tay nghề thì cực .
Thẩm Tiểu Muối kiêng dè gì mà tháo khẩu trang , cũng sợ chụp lén.
“Ăn xong về nhớ đừng ngủ ngay, sáng mai cảnh , cẩn thận mặt sưng."
Với tư cách là một quản lý đủ tiêu chuẩn, ngay cả lúc Túc Khâm cũng quên dặn dò.
“Yên tâm , về đ.á.n.h thêm mấy ván Vương Giả nữa!"
“Hửm?"
“Khụ...
Ý là, đến phòng gym chạy bộ một lát."
Túc Khâm lúc mới nhếch môi nhạt:
“Ăn ."
Thẩm Tiểu Muối khổ nên lời.
Làm một nữ minh tinh duy trì vóc dáng thật là mệt mỏi mà.
“Vậy bắt đầu ăn đây!"
Cô sabo bưng bát húp một ngụm canh lớn, đó bắt đầu xì xụp ăn mì.
Sợi mì là do ông cụ tự tay cán, ăn dai, thịt bò càng là hầm mềm nhừ thấm vị, khiến cô ngừng mà .
Mấy miếng ăn hết sạch thịt bò, cô vẫn còn chút thỏa mãn, trong bát đột nhiên thêm mấy miếng nữa.
Quay đầu , Túc Khâm gắp hết thịt bò trong bát cho cô.
“Anh ăn ?"
Anh đổi sắc :
“Gần đây ăn thanh đạm một chút, mấy thứ thịt ăn nổi, sợ lãng phí, cô thể giúp ăn ?"
Thẩm Tiểu Muối lộ vẻ vui mừng:
“Tất nhiên là !"
Cầu còn chứ!
Thế là một trận ngấu nghiến ăn uống linh đình.
Túc Khâm nhịn nhếch môi, nghiêng đầu nuông chiều cô.
Ánh đèn vàng ấm áp trong quán ấm cúng, chuông gió hình mèo cửa cũng vô cùng đáng yêu, khung cảnh một thời hài hòa và .
Cho đến khi chuông gió kêu đinh đang.
Cửa đẩy , lạnh bên ngoài cũng theo đó thổi vài phần.
Đi là một dáng cao lớn mặc áo khoác gió màu đen, đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, che chắn cực kỳ kín mít.
Khoảnh khắc bước , cơ thể đàn ông bỗng run lên một cái, đó dừng tại chỗ hai giây.
Tiếp theo bước nhanh đến chỗ xuống, hạ thấp giọng :
“Một bát mì thịt bò."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nan-nhan-trong-kich-ban-sat-cac-nghi-pham-deu-yeu-toi/chuong-173.html.]
Trùng hợp là, quán vì vị trí quá nhỏ, tổng cộng chỉ ba chỗ .
Người đàn ông chỉ thể bên cạnh Thẩm Tiểu Muối.
“Ơ, , đợi tí nhé."
Ông cụ dậy từ ghế mây, căn bếp đang bốc nghi ngút bắt đầu nhào bột.
Người đàn ông đó chút cục túng.
“..."
Bên cạnh là hai luồng ánh mắt vô cùng nóng rực.
Cậu vốn định coi như thấy, nhưng hai cũng quá lộ liễu , đôi mắt đó chỉ hận thể mọc thẳng .
Thẩm Tiểu Muối và Túc Khâm:
Nhìn chằm chằm——
“Hai cứ chằm chằm như cũng quá bất lịch sự đấy!"
Cuối cùng cũng nhịn lên tiếng.
“Quả nhiên là !"
“Trì Vụ?"
Thẩm Tiểu Muối và Túc Khâm đồng thời lên tiếng, biểu cảm của hai cũng khác .
Thẩm Tiểu Muối là trợn tròn mắt kinh hãi và chấn động.
Túc Khâm thì nhíu mày, ngạc nhiên đồng thời chút vui.
“ , cô đừng bậy."
Trì Vụ lập tức đầu , đưa tay bịt mặt cố gắng chống cự.
ai lời biện giải của .
“Không chứ, ở đây cũng thể gặp , trong chợ đêm bao nhiêu quán mì thịt bò, tại cứ nhất quyết đến quán , đang theo dõi đấy chứ!"
Thẩm Tiểu Muối sợ hãi xích gần bên Túc Khâm.
Với tư cách là một ch-ết trong kịch bản sát, cô chút hoang tưởng hại cũng quá đáng chứ?
Trì Vụ nửa đêm nửa hôm theo dõi cô đến cái quán xập xệ , chẳng lẽ nảy sinh sát tâm, lợi dụng đêm tối thịt cô?
“Ai theo dõi cô!
Cô đừng bậy bạ!"
Trì Vụ lập tức cuống lên:
“ chỉ là đến ăn bát mì thịt bò thôi, hai cũng ở đây!
Vừa còn đầu bỏ luôn đấy nhé!"
“Vậy tại ?"
“Còn vì mì thịt bò thơm quá ..."
“..."
Hóa là cùng cảnh ngộ, cơn thèm ăn trỗi dậy.
Thẩm Tiểu Muối cầm đũa, vạch một đường ranh giới bàn:
“Vậy từ bây giờ ai cũng đừng vượt qua vạch , nước sông phạm nước giếng, ăn của ai nấy ?"
“Hợp ý lắm!"
Hai như học sinh tiểu học ai nấy dời ghế , ở giữa cách một lớn.
“Túc Khâm, chúng mau ăn xong về thôi."
“Ừ."
Thẩm Tiểu Muối tăng tốc độ ăn mì, xì xụp xì xụp.
Trì Vụ thấy lắc đầu tặc lưỡi:
“Cái tướng ăn của cô rốt cuộc là mà nữ minh tinh thế, năm đó tuyển trạch viên phát hiện cô chắc là mù mắt ."
“Ăn mì mà xì xụp là linh hồn, kẻ ngoại đạo như thì hiểu cái gì?"
“Kẻ ngoại đạo?
Cô dám là kẻ ngoại đạo?
Lúc ăn mì ramen thì cô còn đời !"
“ lớn tuổi hơn , OK?"
“Tuổi tâm lý của trưởng thành hơn cô nhiều, Thẩm Tiểu Muối!"
“Cậu..."
Thẩm Tiểu Muối đang định tiếp tục phản bác, bỗng nhiên khóe môi mát lạnh.
Thế mà Túc Khâm đưa tay lấy miếng hành hoa bên khóe môi cô , đầu ngón tay mát chạm nhẹ da thịt, cảm giác tê tê dại dại.
Cô ngơ ngác đầu , chỉ thấy Túc Khâm cầm đũa, dường như chỉ là đang một việc thể bình thường hơn nữa.
Thấy cô qua, cũng chỉ thong dong hỏi:
“Sao thế?"
“À, gì."
Thẩm Tiểu Muối gãi gãi đầu.
Cái cảm giác kỳ diệu đó xuất hiện .
Cạch——
Bên cạnh vang lên tiếng đũa rơi xuống đất.
Cô đầu , liền thấy Trì Vụ hai tay bịt miệng, trợn tròn mắt, vẻ mặt chấn động hai bọn họ:
“Hai các thế mà lén lút yêu ?!"
“Cậu lên cơn ?"
“Hành động mật giữa hai là động tác giữa những yêu mà, hai quả nhiên là đang yêu !
Tốt lắm cô, rõ ràng bạn trai mà vẫn vì nhiệt độ mà xào couple với , loại như cô chứ!"
Trì Vụ đầy vẻ phẫn nộ, thoáng qua thế mà mang hướng của một cô vợ nhỏ oán hận.
Thẩm Tiểu Muối giơ ngón tay thối với .
“Đồ dở ."
“Hai thừa nhận cũng vô ích.
Lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, tinh như khỉ , vấn đề gì một cái là ngay.
Giữa hai , tuyệt đối đơn giản là quan hệ công việc!"
“Cái dở thật mà!"
Thẩm Tiểu Muối cảm thấy thể lý luận , trực tiếp sang Túc Khâm:
“ lý với nữa, giải thích với ."
Túc Khâm tỏ ung dung hơn nhiều, chỉ cho cô một ánh mắt trấn an.
“Giải thích thông thì cần giải thích nữa, khác nghĩ thế nào quan trọng, bản chúng tự hiểu rõ là ."
“Ừm... cũng đúng."
Quả nhiên vẫn là Túc Khâm thông suốt.
Gặp kẻ dở thể giao lưu thì dứt khoát bỏ cuộc giao lưu, tốn bao nhiêu lời lẽ cuối cùng bực bội là chính .