Xuyên Thành Nạn Nhân Trong Kịch Bản Sát, Các Nghi Phạm Đều Yêu Tôi - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:21:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bỗng nhiên cảm thấy cổ áo lỏng , cô rơi xuống đất.”

 

Thẩm Tiểu Muối chút nghi hoặc ngẩng đầu .

 

Lại thấy đầu , rõ biểu cảm.

 

Chỉ thấy thấp giọng lẩm bẩm một câu:

 

tặng cho cô."

 

“Cái gì?"

 

“...

 

Không gì."

 

Anh xoay về phía siêu thị, “Trì hoãn lâu như cũng thể giành quán quân nữa, coi như bù đắp, cô mời ăn xúc xích nướng."

 

Thẩm Tiểu Muối ngơ ngác gãi đầu, vội vàng đuổi theo, “Vâng thưa sếp!"

 

quán quân, nhưng Túc Khâm thì thể mà.

 

Dù cảm thấy với Ân Thâm, nhưng hết cách , ai bảo “thất đức" là biệt danh của cô chứ.

 

Cùng lắm thì mời ăn thêm mấy cây xúc xích ....

 

Hai mỗi cầm hai cây xúc xích nướng bước khỏi siêu thị, ngẩng đầu lên trời, phát hiện bầu trời u ám, dường như sắp mưa đến nơi.

 

Thẩm Tiểu Muối ngẩn ngơ ngậm cây xúc xích.

 

Không chứ, cô thuận miệng một câu mà trúng thật ?

 

Ầm ầm ——

 

Cơn mưa mùa thu đến một cách bất ngờ, giây còn nắng ráo, giây sấm sét vang dội.

 

Mưa tầm tã trút xuống, ngay lập tức khiến họ ướt như chuột lột.

 

Thẩm Tiểu Muối vội vàng che chở mấy cây xúc xích trong tay, chạy theo Ân Thâm trốn mái hiên bên đường.

 

“Mưa thật kìa."

 

Cô xót xa cây xúc xích dính nước mưa, dứt khoát ngoạm một miếng nuốt chửng.

 

Chỉ là...

 

Sau khi ướt, thổi thêm cơn gió thu se lạnh , khiến cô run lẩy bẩy.

 

Mưa to rào rào trút xuống.

 

Dù trốn mái hiên cũng khó tránh khỏi nước mưa b-ắn ướt thêm.

 

Cơn gió thu mang theo lạnh thổi qua, Thẩm Tiểu Muối lạnh đến mức rùng một cái.

 

“Hắt xì!"

 

Ánh mắt Ân Thâm khẽ khựng , nhịn sang.

 

Lúc mới phát hiện, cô chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng manh, tóc lúc ướt sũng, bết dính mặt.

 

Gò má vì nhiễm lạnh mà ửng hồng, trông vẻ lạnh.

 

, cô vẫn nắm c.h.ặ.t lấy cái xiên xúc xích, miệng nhồi đầy thức ăn, bướng bỉnh nhai như một con chuột túi.

 

Nhìn vẻ mặt như sắp pháp trường của cô, còn tưởng đây là bữa tối cuối cùng của cô bằng.

 

“Cô là lợn tinh đầu t.h.a.i ?"

 

Anh quét cô một cái cực kỳ chê bai, đó đưa cây xúc xích trong tay :

 

“Cầm lấy."

 

Nhìn cây xúc xích xuất hiện mắt , Thẩm Tiểu Muối yêu thương mà lo sợ:

 

“Cho thật ?

 

Ngại quá mất."

 

Miệng thì ngại, nhưng tay thành thật đón lấy, vui vẻ ăn một miếng lớn.

 

Sau đó liền chạm ánh mắt đầy vẻ khó tin của Ân Thâm.

 

“Cô gì đấy?"

 

“Hả?

 

Không đưa cho ăn ?"

 

Thẩm Tiểu Muối vẻ mặt ngơ ngác ngừng nhai.

 

Lúc mới phát hiện , Ân Thâm đang động tác cởi áo khoác.

 

Ồ, hóa cởi áo khoác nhưng rảnh tay, nên mới nhờ cô cầm hộ cây xúc xích.

 

Thế thì ngại ch-ết mất.

 

“Khụ khụ, siêu thị ngay bên cạnh, mua đền cây khác."

 

Cô đang định chạy về phía siêu thị thì đột nhiên cảm thấy vai nặng trĩu.

 

Cúi đầu , một chiếc áo khoác len màu đen choàng vai cô, ngăn chặn những cơn gió lạnh đang ập đến.

 

khỏi ngẩn , ngẩng đầu Ân Thâm.

 

Thấy đang lười biếng dựa tường, thần sắc thản nhiên:

 

“Bỏ , coi như cho lợn ăn ."

 

Tốt lắm, lòng cảm kích mới trỗi dậy của cô lập tức tan thành mây khói.

 

Thế là cô yên tâm quấn c.h.ặ.t áo khoác, Ân Thâm ở bên cạnh rõ ràng đang run vì lạnh nhưng vẫn cố tỏ bình thản, cô nở một nụ mãn nguyện.

 

Làm thì nên quá cậy mạnh.

 

Cơn mưa chẳng dấu hiệu gì là sắp tạnh, Thẩm Tiểu Muối cũng hề sốt ruột, xổm mặt đất vẽ vòng tròn, kiên nhẫn chờ đợi.

 

Túc Khâm chắc chắn sẽ giành vị trí thứ nhất, ít nhất ba con khỉ tuyệt đối đối thủ của .

 

Cô chỉ cần yên tâm ở đây đợi mưa tạnh về nhà, là thể thấy chiếc xe điện gấu nhỏ mà cô hằng mong ước, thật là tuyệt diệu.

 

Đang lúc cô đang mơ mộng đẽ, đột nhiên thấy một giọng quen thuộc từ xa truyền đến.

 

“Thẩm Tiểu Muối!"

 

Mặc dù lẫn trong tiếng mưa xối xả, nhưng vẫn khiến cô thể phớt lờ.

 

Cô bất giác ngẩng đầu lên.

 

Người đang cầm chiếc ô nhỏ màu hồng chạy nhanh về phía họ trong cơn mưa dữ dội đó, Túc Khâm thì còn ai đây?

 

Bởi vì bước chân quá vội vã, chiếc ô rung lắc mạnh, gần như một nửa lượng mưa thể che chắn hết, ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng tinh của , dán c.h.ặ.t da thịt.

 

Đường nét cơ bắp săn chắc ẩn hiện, đầy vẻ cấm d.ụ.c.

 

Ực.

 

Ân Thâm:

 

“?"

 

Anh chậm rãi đầu , cô bằng ánh mắt cực kỳ khó hiểu:

 

“Vừa nãy cô mới nuốt nước miếng ?"

 

“Nói gì đấy!

 

Nói gì thế hả!"

 

Thẩm Tiểu Muối bật dậy, hai tay chống nạnh, năng hùng hồn đầy lý lẽ:

 

“Đói bụng nuốt miếng nước miếng thì !

 

Đói bụng là lẽ thường tình của con !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nan-nhan-trong-kich-ban-sat-cac-nghi-pham-deu-yeu-toi/chuong-163.html.]

“Cô 'xơi' ba cây xúc xích nướng mà còn đói?"

 

đang tuổi ăn tuổi lớn."

 

“?"

 

Thẩm Tiểu Muối thời gian giải thích nhiều, vội vàng lao màn mưa chạy về phía Túc Khâm:

 

“Túc Khâm!

 

Sao đến đây?"

 

“Đừng để ướt."

 

Thấy cô chạy trong mưa, thần sắc Túc Khâm rối loạn, nhịn tăng nhanh bước chân chạy đến mặt cô, che ô lên đầu cô.

 

Xót xa gạt những giọt nước tóc cô, khẽ nhíu mày:

 

“Chạy đây gì, qua là ."

 

, chẳng nên đang thi đấu , tới đây?

 

Hay là vì trời mưa nên trận đấu tạm dừng ?"

 

Cô sốt sắng hỏi.

 

..."

 

Anh áy náy gãi gãi má, “ thấy đột nhiên đổ mưa, sợ em sẽ ướt, nên chỉ mải nghĩ đến việc tìm em, nhất thời quên mất là đang thi đấu."

 

Thẩm Tiểu Muối nhịn một nửa ướt đẫm của , những giọt nước vẫn đang rơi xuống từ mái tóc đen láy, rõ ràng là che ô mà còn ướt t.h.ả.m hơn cả cô.

 

Cô bất giác thở dài, “Là quá sắt đá .

 

Anh bất chấp mưa lớn đến tìm , mà chỉ nghĩ đến chuyện thi đấu, là của ."

 

Thẩm 'thất đức' nhỏ mọn hiếm khi dâng trào một cảm giác tội .

 

Thế là cô mượn hoa dâng Phật, cởi chiếc áo khoác của Ân Thâm đưa cho , hào phóng :

 

“Nhanh!

 

Khoác , đừng để cảm lạnh!"

 

Ân Thâm đang lạnh run như cún ở bên cạnh:

 

“?"

 

“Không cần , em..."

 

Túc Khâm đang định từ chối, đột nhiên phát hiện gì đó đúng, chiếc áo khoác len màu đen tuyệt đối của Thẩm Tiểu Muối.

 

Bất kể là màu sắc, gu thẩm mỹ, kích cỡ, thậm chí là mùi hương áo, đều đủ để chứng minh đây là áo của một đàn ông.

 

Lúc mới chú ý đến Ân Thâm đang phía mái hiên với vẻ mặt mấy thiện cảm.

 

Thế là theo bản năng, đổi ý, đưa tay đón lấy.

 

“Cảm ơn."

 

Lông mày của Ân Thâm càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

 

“Bỏ !

 

Thi đấu gì đó quan trọng, vốn dĩ chỉ là để vui thôi, nghĩ kỹ thì dù xe điện gấu nhỏ cũng chẳng mấy khi cơ hội , nên cả, về nhà thôi!"

 

Cô chống nạnh, một cách nhẹ nhàng.

 

“Em thật sự để tâm chứ?"

 

“Ừm!"

 

Thẩm Tiểu Muối đầu Ân Thâm mái hiên, vẫy vẫy tay, “Anh cũng ô mà, dù cũng ở ngay sát vách, về cùng luôn ."

 

Ân Thâm nãy còn mặt đen như nhọ nồi lập tức nhướng mày, dường như tâm trạng vui vẻ lên đôi chút.

 

vẫn kiêu ngạo , “Chiếc ô nhỏ thế , đủ cho ba ?"

 

Nghe , Thẩm Tiểu Muối ngẩng đầu chiếc ô hồng nhỏ nhắn trong tay Túc Khâm.

 

“Hình như đúng là , chúng về đây, đợi Mặc Tây đến đón nhé."

 

Ân Thâm:

 

“?"

 

Thấy hai thực sự định bỏ , đàn ông kiêu ngạo rốt cuộc cũng nhịn nữa.

 

Anh lao như một con chuột chũi, lẳng lặng xuất hiện giữa hai .

 

Thẩm Tiểu Muối suýt chút nữa đẩy văng ngoài ô:

 

“Chẳng chê ô nhỏ ?"

 

Ân Thâm thản nhiên quét cô một cái:

 

miễn cưỡng chịu đựng một chút ."

 

Mẹ kiếp!

 

Cô hậm hực lườm một cái, bàn tay nhỏ bé trả thù thò , chọc eo .

 

Ân Thâm sợ nhột giật nảy , khiến chiếc ô trong tay Túc Khâm suýt chút nữa rơi xuống đất.

 

“Sếp ơi, lỡ tay!"

 

Thủ phạm Thẩm Tiểu Muối lập tức giả vờ vô tội.

 

Ân Thâm mắc bẫy đó, như cô, “Vậy ?

 

Vậy cũng lỡ tay."

 

Anh đưa tay nhéo má cô, tha hồ nhào nặn.

 

Thẩm Tiểu Muối chịu thua, trực tiếp thọc nách .

 

Ân Thâm giật nữa, chiếc ô trong tay Túc Khâm rơi thẳng xuống đất.

 

Rào rào ——

 

Ba ngay lập tức biến thành chuột lột trong cơn mưa xối xả.

 

Lần thì , khỏi cần che ô nữa, trực tiếp khai chiến luôn!

 

Thẩm Tiểu Muối và Ân Thâm đồng thời khởi động trạng thái siêu saiyan, Túc Khâm nhặt ô can ngăn, bận rộn đến mức kịp thở.

 

Mưa to đập lá phong, ba trong mưa hỗn loạn thành một đoàn.

 

Chủ yếu là thế cục Thẩm Tiểu Muối và Ân Thâm đang ẩu đả, còn Túc Khâm thì đang can ngăn.

 

Đánh một hồi, Thẩm Tiểu Muối và Ân Thâm còn nhảy múa ngay tại chỗ, Túc Khâm bất lực bên cạnh kêu gào:

 

“Mọi đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa mà."

 

Cứ như là đang đóng phim thần tượng .

 

Cuối cùng vẫn là ngang qua nhà Ân Thâm , lúc Ân Thâm , Thẩm Tiểu Muối còn cực kỳ kiêu ngạo buông lời đe dọa:

 

“Lần sẽ tìm em đến tẩn một trận!"

 

Khiến Ân Thâm suýt chút nữa từ trong nhà lao .

 

Cuối cùng vẫn là Túc Khâm nhanh ch.óng kéo Thẩm Tiểu Muối , mới miễn cưỡng kết thúc cuộc chiến.

 

Đến khi về tới cửa nhà, hai họ biến thành hai con ma nước, ướt đẫm, tóc bết dính mặt.

 

Lại bất ngờ thấy ba con đười ươi đang xổm cửa nhà.

 

“Bọn nhóc, các ngươi ở đây?"

 

Thẩm Tiểu Muối bước những bước chân ướt nhẹp tiến lên phía .

 

Lại dọa ba con đười ươi hiện nguyên hình ngay tại chỗ.

 

 

Loading...