Xuyên Thành Nạn Nhân Trong Kịch Bản Sát, Các Nghi Phạm Đều Yêu Tôi - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-05-07 21:55:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quay đầu , Ân Thâm đang túm cổ áo của cô:

 

“Tiện đường, cùng ."

 

Khóe miệng cô khẽ giật:

 

còn , chúng tiện đường?"

 

“Đừng quản."

 

Lại là câu cửa miệng đáng ăn đòn .

 

Không còn cách nào khác, Thẩm Tiểu Muối đành c.ắ.n răng cùng , trong lòng như sóng cuộn biển gầm.

 

Cô vẫn rõ Ân Thâm hiểu hai chữ bạn bè như thế nào.

 

Cho nên khi rõ chuyện , cô dám manh động.

 

Hai một một bộ, ở giữa luôn giữ một cách an .

 

Nếu hai là bạn bè, còn tưởng là hai lạ ai đường nấy.

 

Bầu khí yên tĩnh mà kỳ quái.

 

Ân Thâm phía khẽ nhíu mày, dùng ánh mắt liếc Thẩm Tiểu Muối phía .

 

Chỉ thấy cô suốt chặng đường cúi đầu bộ, đá một viên sỏi nhỏ.

 

Bỗng nhiên nghĩ đến điều Mặc Tây lúc , bạn chính là cùng vui chơi.

 

Cùng vui chơi?

 

Anh hiểu , thế là sải bước tiến lên, một chân đá bay viên sỏi nhỏ .

 

Chỉ thấy viên sỏi nhỏ “vèo" một cái bay trung, biến mất dấu vết.

 

Thẩm Tiểu Muối kinh hãi vạn phần, “pùm" một tiếng quỳ xuống đất:

 

“Thần tội đáng muôn ch-ết, thần nên đá sỏi nghịch ngợm!"

 

Độ cong mà Ân Thâm định nhếch lên cứng đờ bên khóe miệng:

 

“...?"

 

Anh đang chơi cùng cô ?

 

Thấy cô giống như một chú thỏ nhỏ kinh động, chỉ thể đen mặt giải thích:

 

chỉ là trượt chân, nhắm cô."

 

“Vâng thưa sếp, tuyệt đối tin là trượt chân."

 

“..."

 

Ân Thâm thu hồi ánh mắt, tiếp tục suy nghĩ để thúc đẩy mối quan hệ với cô.

 

chú ý tới, Thẩm Tiểu Muối phía đang múa tay múa chân đ.ấ.m trung, miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa thành tiếng.

 

Trượt chân?

 

Còn trượt chân?

 

Anh coi chị đây là kẻ ngốc ?!

 

Anh đột nhiên nghĩ điều gì đó, dừng bước chân .

 

Nắm đ.ấ.m của Thẩm Tiểu Muối nhất thời thu kịp, “bốp" một phát đập trúng gáy .

 

Ân Thâm loạng choạng nhào về phía mấy bước, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

 

“?"

 

Anh lập tức đầu Thẩm Tiểu Muối, ánh mắt đầy sự chất vấn.

 

Liền thấy Thẩm Tiểu Muối nhanh tay tóm lấy một con ch.ó hoang ngang qua, túm cổ áo nó chất vấn:

 

“Tại mày đ.á.n.h sếp tao?!"

 

Con ch.ó hoang:

 

“Cô lịch sự ?”

 

Ân Thâm:

 

“..."

 

Thay khác thì bây giờ chắc chắn nhịn , nhưng mắt là Thẩm Tiểu Muối, thể ?

 

Thế là mặt cảm xúc con ch.ó hoang, lạnh lùng :

 

“Chó hoang ở Danh Nhân Uyển càng lúc càng thiếu sự giáo d.ụ.c ."

 

Dứt lời, con ch.ó hoang và Thẩm Tiểu Muối đồng thời chấn động.

 

Con ch.ó hoang:

 

“Tao là ch.ó hoang mà!

 

Giáo d.ụ.c cái mã mày !”

 

Thẩm Tiểu Muối:

 

“Lão cáo già hạ thấp trí thông minh thế ?!”

 

Cuối cùng, Thẩm Tiểu Muối lấy lý do ' thấy sự hối hận sâu sắc trong mắt con ch.ó hoang', đại độ thả nó .

 

Ân Thâm :

 

“Muốn ăn kem ?"

 

“Hả?"

 

Thẩm Tiểu Muối sờ sờ cái ví nhỏ của , xót xa xị cái mặt :

 

“Vậy mời ăn ."

 

“?"

 

Khóe miệng khẽ giật:

 

, mời cô ăn."

 

Thẩm Tiểu Muối lập tức tươi rạng rỡ:

 

“Vậy ngại quá cơ, thôi thôi."...

 

Siêu thị, quầy kem.

 

cũng là ở một nơi cao cấp tụ tập giới nhà giàu như Danh Nhân Uyển, ngay cả tủ kem cũng cao hơn loại bình thường một đoạn, Thẩm Tiểu Muối trông nhỏ bé vài phần.

 

nhỏ chí lớn, Thẩm Tiểu Muối kiễng chân cả gần như bò lên quầy, vô cùng nghiêm túc lựa chọn kem.

 

Làm thế nào để chọn một cái “sát thủ" nhất trong đám kem , chính là vấn đề cô cần đối mặt lúc .

 

“..."

 

Ân Thâm một tay đút túi quần thong thả dựa một bên, thần sắc tự nhiên cô.

 

Anh ngược hứng thú với kem.

 

Chỉ là hôm vô tình thấy cô chia sẻ một bài về kem sát thủ vòng bạn bè, nên mới nghĩ đến chuyện .

 

Mặc Tây , bạn bè với chính là chia sẻ, hào phóng mời khách thể tăng tiến tình hữu nghị.

 

Nghĩ đến đây, khỏi Thẩm Tiểu Muối một cái.

 

Mặc dù vùi đầu trong tủ kem đông lạnh đến má đỏ bừng, cũng che giấu sự hưng phấn trong mắt cô.

 

Xem quả thực hiệu quả.

 

Chỉ là chọn nửa ngày cũng chọn cái ưng ý, cứ thế mặt cô sợ là sắp đông cứng .

 

Ân Thâm đột nhiên nhớ , Thẩm Tiểu Muối thuộc cung Thiên Bình.

 

Cung Thiên Bình thường do dự đưa quyết định, lúc cần ở bên cạnh dẫn dắt một chút.

 

Thế là nhàn nhạt với nhân viên hướng dẫn:

 

“Chỗ lấy hết."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nan-nhan-trong-kich-ban-sat-cac-nghi-pham-deu-yeu-toi/chuong-151.html.]

Thẩm Tiểu Muối “xoẹt" một cái ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn chớp chớp, vô cùng ngơ ngác.

 

Mười phút , cô xách mười túi kem đầy ắp bước khỏi siêu thị, rõ ràng là vẫn hồi thần cú sốc.

 

Kem trong túi cộng đến hàng trăm cái.

 

Vừa con máy tính tiền mấy chữ nhỉ?

 

Mắt cô sắp hoa lên .

 

Ân Thâm tâm trạng khá phía , nhớ thần sắc há hốc mồm của Thẩm Tiểu Muối trong siêu thị , khỏi khẽ nhướng mày.

 

Cảnh giới cao nhất của tình hữu nghị, chính là khiến bạn bè trở thành tồn tại ngưỡng mộ.

 

Anh rõ ràng .

 

Kết bạn chuyện , dường như khó.

 

Đang , phát hiện tiếng bước chân phía càng lúc càng nhỏ.

 

Không khỏi đầu , liền thấy Thẩm Tiểu Muối xa tít ở phía , xách mười túi kem nặng nề di chuyển.

 

Ánh mắt khẽ động, trong mắt hiện lên một tia khó hiểu.

 

Anh nên gì?...

 

Dường như tất cả các bậc đế vương sinh là cô độc, họ cần hùa theo đám đông, tự nhiên cũng mất kỹ năng giao tiếp xã hội .

 

Trong năm tháng dài đằng đẵng một , Ân Thâm từ lâu trở nên lạnh lùng và vô tình.

 

Làm để chung sống hòa bình với khác?

 

Đây là vấn đề cần xem xét.

 

Cho nên khi gặp Thẩm Tiểu Muối, cuối cùng nhận sự thiếu hụt giao tiếp của bản .

 

Hai chữ 'bạn bè' đơn giản, coi như báu vật.

 

Lần đầu tiên chung sống với một , phát hiện ngay cả việc nên gì cũng .

 

Thế là, bắt đầu học tập.

 

Lật xem tất cả sách vở liên quan đến tình hữu nghị, tra cứu mạng, mời danh sư chỉ dạy, hỏi han Mặc Tây, thậm chí bắt đầu nghiên cứu cung hoàng đạo và tính cách của Thẩm Tiểu Muối.

 

Anh từng bước theo những kiến thức học, dường như tìm chút manh mối.

 

cảnh tượng , trong sách dạy....

 

Thẩm Tiểu Muối mệt đến thở hồng hộc, tay đều túi xách hằn lên những vết đỏ.

 

Kem quý thật nhưng cũng nặng thật.

 

Cô nghiến răng tự cổ vũ :

 

“Kem đòi ăn, quỳ cũng xách về..."

 

Bỗng nhiên, tay nhẹ bẫng.

 

Sức nặng ngàn cân trong tay đột ngột biến mất, cả ngay lập tức nhẹ nhõm gấp trăm .

 

Thẩm Tiểu Muối khó hiểu ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng lưng cao lớn của Ân Thâm phía , hai tay xách đủ mười túi kem .

 

Cô nhất thời ngẩn ngơ.

 

Người phận địa vị như , chắc chắn từ đến nay đều là khác xách đồ giúp chứ.

 

Hóa , cũng chủ động giúp đỡ khác .

 

Cô xoa xoa lòng bàn tay đỏ, lẳng lặng theo .

 

Tốc độ của Ân Thâm dần dần chậm , từ lúc ban đầu bỏ xa cô một đoạn lớn, đến lúc dần dần ngang hàng với cô.

 

Thẩm Tiểu Muối nghĩ thầm, chắc là nặng quá nổi .

 

Bởi vì bước chân của vốn dĩ một bước bằng hai bước của cô, bây giờ mỗi bước đều bước rộng bằng cô, đôi chân dài trông vô cùng buồn .

 

Cô vội vàng đưa tay :

 

“Sếp, để ."

 

Anh lơ đãng tránh tay cô .

 

“Đây đường về nhà cô, chỗ kem cô định mang ?"

 

“Khu rừng chuối ở khu Nam, tìm bạn chơi."

 

Bước chân Ân Thâm khựng , dừng hẳn.

 

Bạn?

 

Bè?

 

Khóe miệng khẽ giật, trong đôi mắt đen sóng ngầm cuộn trào.

 

Cô rốt cuộc còn mấy bạn nữa?

 

Hơn nữa, cô từng chủ động đến tìm chơi, nhưng chủ động tìm bọn họ?

 

“Sao thế sếp?"

 

Thẩm Tiểu Muối khó hiểu :

 

“Chẳng lẽ dị ứng với chuối?

 

Vậy tự xách qua đó là , đưa ."

 

“Không cần."

 

Anh một nữa tránh , như cô:

 

đưa cô ."

 

Anh xem thử, rốt cuộc thua ở ....

 

Trèo đèo lội suối, cuối cùng họ cũng đến rừng chuối khu Nam.

 

Bên rừng chuối sừng sững ba căn biệt thự, mỗi căn biệt thự đều tựa lưng hòn non bộ, dây leo quấn quýt.

 

Hơi thở thiên nhiên tràn trề, cảm giác như lạc Hoa Quả Sơn.

 

Phải Danh Nhân Uyển cảnh sắc đa dạng, bởi vì các chủ nhà thể dựa theo sở thích của để trang trí biệt thự và xung quanh, cho nên dựa ngoại hình của ba căn biệt thự thể suy đoán

 

Bên trong ở ba con khỉ.

 

Ân Thâm bất động thanh sắc quan sát xung quanh, rõ ràng là dáng vẻ của hoàng đế vi hành.

 

“Các tiểu !

 

Ta đến đây!"

 

Thẩm Tiểu Muối chạy đến một căn biệt thự, gõ cửa rầm rầm.

 

Nhạc nền thần thánh và trang nghiêm đột ngột vang lên, Ân Thâm giật cau mày.

 

Chỉ thấy cánh cổng từ từ tự động đẩy , bên trong cánh cổng là một vùng ánh vàng rực rỡ.

 

Cùng với ánh vàng dần tan , ba trong cổng mặc áo giáp tay cầm giáo mác, quỳ một gối một tay hộ ng-ực, cung kính đồng thanh hét lớn:

 

“CUNG—NGHÊNH—TƯỚNG—QUÂN—"

 

Ân Thâm im lặng.

 

Thẩm Tiểu Muối dang hai tay:

 

“Các ái khanh bình ."

 

“ĐA—TẠ—TƯỚNG—QUÂN—"

 

Ân Thâm từ từ nhắm mắt , dường như chịu cú sốc cực lớn.

 

Cuối cùng hiểu thua ở .

 

Thua ở chỗ là một bình thường.

 

“Được sếp, đến ."

 

Thẩm Tiểu Muối chạy đến mặt Ân Thâm, vô cùng cảm kích :

 

“Cảm ơn giúp mang kem qua đây, bây giờ để bọn họ xách là ."

 

 

Loading...