Sao ở cái thời đại thuần khiết thế , vùng đất mặt trời đỏ chiếu rọi, thể sinh hạng kỳ quái thế chứ?
Lê Kim Dĩnh chọc nổi, nhưng trốn thì nổi.
Không thể thật sự động tay động chân với giữa phố .
Nếu vì nguyên nhân mà khiến cô tước tư cách thi đại học, cô sẽ thực sự một chuyện điên rồ vi phạm nguyên tắc đạo đức mất.
Ba mươi sáu kế, tẩu là thượng sách!
Thế là, cô cũng quản bên ngoài vẫn còn đang mưa, đầu chạy thẳng, mặc kệ Tăng Hồng Vọng đang gọi phía , đội mưa chạy đến cửa nhà hàng hẹn.
Người phục vụ cửa nhà hàng quốc doanh là một chị lớn, cô dọa cho giật , vội vàng chạy định lấy cho cô một miếng vải để lau .
Người phục vụ: "Cô bé ? Gặp chuyện gì mà gấp thế? Mau kẻo cảm lạnh."
Lê Kim Dĩnh: *Gặp kẻ thần kinh ạ.*
Cô lúng túng nhận lấy chiếc khăn tay, lau những giọt nước đọng tóc, cúi đầu chiếc áo sơ mi, may mà chạy nhanh nên ướt cổ áo, nếu thì cảm lạnh thật sự.
Sau khi vội vàng chỉnh đốn , Lê Kim Dĩnh tìm một chỗ xuống .
Cát Hải San đến đúng giờ, sớm hơn năm phút.
Vừa bước cửa, Lê Kim Dĩnh nhận cô ngay.
Cát Hải San vẫn để tóc mái bằng như lúc nhỏ, cắt tóc ngắn ngang tai, trông giống phiên bản mắt to của nhóc Maruko.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng nhỏ đơn giản, tay áo sơ mi, cổ , eo còn thiết kế thắt eo, tà váy dài, che đến tận bắp chân.
Lê Kim Dĩnh thấy cô liền vẫy vẫy tay: "Hải San! Ở đây ."
Cát Hải San thấy dáng vẻ "chuột lột" của cô, vội vàng hỏi dồn: "Sao trong túi chẳng mang theo lấy một chiếc ô che nắng nào ? Nếu khuôn mặt của trắng đến phát sáng giữa đám đông đen kịt , tớ suýt nữa nhận dáng vẻ t.h.ả.m hại của !"
Lê Kim Dĩnh nhếch mép.
*—— là từng học tỉnh về khác, khả năng mồm mép thâm sâu thêm vài phần.*
Cô lướt qua thực đơn, gọi một món gà hầm nấm giá ba hào theo khẩu vị của Cát Hải San, một món đậu phụ xào hành giá hai hào rưỡi, thêm một phần cháo bí đỏ khoai lang để bổ sung chất xơ và tinh bột.
Bạn gặp mặt, thể tránh khỏi vài câu hàn huyên về tình hình gần đây.
Cát Hải San hỏi : "Thế nào ? Những ở bệnh viện các dễ gần chứ? Có chú Lê ở đó, họ cũng sẽ khó ."
Lê Kim Dĩnh lắc đầu: "Chính vì ba tớ ở đó, tớ mới nỗ lực đấy!" Cô hạ thấp âm lượng: "Lỡ như lấy tớ ví dụ, ba tớ riêng tư nâng đỡ nhà thì ? Không thể mất mặt lão Lê ." Nói xong về , cô hỏi: "Còn thì , bên trường y thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-78.html.]
Cát Hải San thở dài một tiếng.
Cô từ nhỏ dựa sự cần cù học thuộc lòng mới miễn cưỡng theo kịp tiến độ của học sinh giỏi, bây giờ lớp đào tạo y tế thì chút đuối , trong lớp là những thông minh gửi đến từ các trường cấp hai trong tỉnh.
Cô lắc đầu: "Vẫn đang cố gắng, tớ chắc chắn thể phân bệnh viện tỉnh , xem cơ hội nào về trạm xá kèm của các nhà máy quặng nhà máy gạch xung quanh , chỉ thể tự an ủi là cần cù bù thông minh, học nhiều xem nhiều, cũng sẽ thôi."
"Đến đây ạ, gà hầm nấm của hai vị."
Người phục vụ bưng một chiếc thau men sáu tấc, đặt món ăn mới múc từ nồi còn đang bốc khói nghi ngút lên bàn vuông.
Người chị phục vụ thật thà: "Đậu phụ chờ một chút nhé, mấy món rau nhỏ no bụng thế ít gọi lắm, nổi lửa nấu ngay."
Lê Kim Dĩnh: "Dạ , gấp ạ."
Cô đẩy chiếc thau về phía Cát Hải San: "Cậu ăn nhiều , khó khăn lắm mới về một chuyến, bữa cứ coi như tớ mời khách ."
Cát Hải San thấy cô chút khác thường, nhạy bén nhận điều , hỏi dồn: "Bình thường là mê ăn uống như , hôm nay bằng lòng nhường cơm sẻ áo cho tớ ? Sao thế, khỏe ?"
Lê Kim Dĩnh nghĩ đến trải nghiệm tên lưu manh quấy rối lúc nãy, trong dày liền chút khó chịu sinh lý như đảo lộn.
Cô tóm tắt đơn giản rõ ràng trải nghiệm lúc nãy.
Cát Hải San xong, "chát" một tiếng, buông đũa xuống định tìm tên đó đ.á.n.h : "Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám lôi kéo nữ đồng chí chúng ! Tớ đến đơn vị nó khiếu nại nó mới !"
Hai thanh niên bàn bên cạnh cô dọa cho giật .
Hai , còn tưởng là do lúc nãy họ Lê Kim Dĩnh quá lộ liễu, lập tức cúi gầm mặt xuống.
Lê Kim Dĩnh hiện giờ to chuyện, nếu cha già già ở nhà mất ngủ cả đêm lo lắng chuyện của cô.
Cô vội vàng giữ Cát Hải San , ấn cô xuống ghế, còn gắp thức ăn bát cho cô: "Tớ xin nhận lòng của đồng chí Cát , nhưng mà, cái loại cứ như kẹo cao su , càng trêu nó, nó càng hăng, càng hổ mà bám lấy, rước họa gì? Ăn !"
Cát Hải San nuốt trôi cục tức , c.h.ử.i vài câu mới thấy thông suốt.
Từ khi cô một lên tỉnh học, tính tình còn mềm yếu như nữa. Theo lời của cha cô - Cát Đại Quân - thì chính vững thì chắc chắn sẽ coi là hồng mềm mà bóp. Muốn năng suất lao động cao thì con quyết đoán dứt khoát, cắt bỏ những góc cạnh vướng víu thì việc mới đà.
Cát Hải San đem câu tặng nguyên văn cho Lê Kim Dĩnh.
Cô còn trích dẫn điển tích một cách văn chương với cô: "Trước đây cô Tiêu dạy chúng , vô tội nhưng tội vì giữ báu vật bên , đấy, xinh quá nên dễ lũ ruồi nhặng bám theo, may mà chú Lê dạy vài chiêu, nếu tớ học xa cũng yên tâm về ."
Lê Kim Dĩnh hiểu đạo lý đó.
Cô đáp: "Cho nên xem, tớ còn chẳng thèm mặc bộ quần áo thêu hoa mới may ở tiệm thợ may nữa, hàng năm cứ mấy chiếc sơ mi áo khoác xám trắng xanh thôi, sợ phê bình là hành sự phô trương. mặc thế cũng cái lợi! Hành động thuận tiện, lỡ gặp vấn đề gì thật, vung nắm đ.ấ.m đá chân đều vướng víu."
Vừa , cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m bộ tịch.