Xuyên Thành Mỹ Nhân Pháo Hôi Trong Văn Thập Niên - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:17:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Dung tưởng con gái ngủ , giật cả : "Dĩnh Dĩnh, vẫn ngủ? Mai còn học đấy!"

 

Lê Kim Dĩnh lúc còn tâm trí lo chuyện trường lớp, cô lắc đầu, thật: "Mẹ ơi, con sang thăm chú Nhiếp và , ... còn gặp ."

 

Bàn tay đang thu dọn tem phiếu của Tiêu Dung khựng một chút.

 

Con gái trúng tim đen.

 

, gặp gỡ là duyên phận tu hành từ kiếp , , cũng khi nào duyên phận mới xúc tiến để đôi bên gặp nữa.

 

Tiêu Dung dậy, lấy vài tờ tem lương thực mới kiểm từ trong tay, nhét tay Lê Kim Dĩnh.

 

Tiêu Dung: "Vừa , con mang sang cho chú Nhiếp , phiếu tháng của chúng đủ dùng , để chú cầm lấy đường, vạn đừng khách sáo, ngộ nhỡ chuyện gì cũng cái mà lo liệu."

 

Lê Kim Dĩnh đưa tay đón lấy.

 

Cô cúi đầu , thế mà là tem lương thực quốc hiếm trong định mức của Lê Chí Hưng, hiện tại cũng chỉ loại phiếu mới thể giúp cha con nhà họ Nhiếp đổi miếng ăn ở nơi đất khách quê .

 

Lê Kim Dĩnh gật đầu: "Vâng, con về ngay."

 

Tiêu Dung xổm xuống giúp cô chỉnh tóc mái, dịu dàng và đầy thâm ý nhẹ giọng : "Đi , thì cứ hết ."

 

Lê Kim Dĩnh ẩn ý của Tiêu Dung.

 

Trong thị trấn nhỏ Long Cương , hiện tại chỉ một Lê Kim Dĩnh là khái niệm tuyến tính về cơn bão sắp tới.

 

mười năm , tất cả sẽ trở thành cát bụi.

 

Thế nhưng, những khác !

 

E rằng trong mắt cha cô, cha con nhà họ Nhiếp Tây Bắc, cả đời cũng sẽ gặp nữa.

 

Lê Kim Dĩnh nắm c.h.ặ.t tem lương thực, sải bước ánh trăng sang nhà bên cạnh, kiễng chân gõ gõ cánh cửa gỗ.

 

Điều bất ngờ là, mở cửa là Nhiếp Tuấn Bắc, chứ Nhiếp Đào — theo lý thuyết đang bận rộn chăm sóc đứa con độc nhất.

 

Nhiếp Tuấn Bắc cẩn thận mở cửa, thấy là cô, bèn tháo bỏ cảnh giác, hỏi một câu: "Có chuyện gì ? Cha tớ ngủ , tớ ngoài chuyện với ."

 

Lê Kim Dĩnh chút phản ứng kịp.

 

— Ngủ ? Ngủ sớm thế ?

 

— Người em , ngày mai sắp rời khỏi đây xa tận sa mạc Gobi phía Tây , thật sự thể ngủ ?

 

Sau khi Nhiếp Tuấn Bắc khép hờ cánh cửa gỗ, xoay đối diện với ánh mắt chút nghi hoặc của Lê Kim Dĩnh, đại khái đoán cô đang nghĩ gì.

 

Cậu lên tiếng giải thích: "Cha tớ gần ba ngày chợp mắt , khi tớ , ông vẫn luôn ngủ, hôm nay mới thực sự trụ vững nữa mà gục xuống... , tìm tớ việc gì?"

 

Lê Kim Dĩnh suy nghĩ lắc đầu.

 

Cô rút những tờ tem lương thực quốc quý giá trong tay , nhét thẳng túi bên trái áo của Nhiếp Tuấn Bắc.

 

Lê Kim Dĩnh: "Cậu cầm lấy , đây là tớ chuẩn cho , đường vạn nhất chuyện gì, cũng thể ứng phó ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-68.html.]

 

Nhiếp Tuấn Bắc còn khách sáo một phen: "Không cần , dì Tiêu chuẩn quá nhiều đồ cho nhà tớ , bọn tớ thể nhận thêm."

 

Cậu lấy những tờ phiếu từ trong túi .

 

Lê Kim Dĩnh những lời .

 

Cô đoán nhóc khái niệm về cuộc sống sắp đối mặt, mới thể những lời khách sáo như , vội vàng nắm lấy tay nhét ngược trở , cũng quên giúp cài khuy áo.

 

Nhiếp Tuấn Bắc: ...

 

Lê Kim Dĩnh chú ý đến ánh mắt né tránh vì đỏ tai của bé, tự cố : "Cậu cứ coi như là phí mua những cuốn sách , đừng nhét nữa, dùng cho , dùng lúc cần thiết."

 

Cô nhấn mạnh từng chữ một, nghiêm túc, con ngươi lấp lánh ánh sáng ánh trăng.

 

Nhiếp Tuấn Bắc ngẩn , từ chối nữa.

 

bầu khí khách sáo giữa hai mới bình lặng vài giây, Nhiếp Tuấn Bắc bỗng nhiên nhớ điều gì đó, dặn dò một câu: "Tớ còn đồ cho , đừng về nhà vội."

 

Chưa kịp hỏi dồn, Nhiếp Tuấn Bắc chạy mất hút.

 

Khoảng chừng hai phút , khi Lê Kim Dĩnh bắt đầu lạnh đến mức giậm chân hành lang, Nhiếp Tuấn Bắc ôm một đống đồ từ cửa nhà chui .

 

Cậu nhét hết đống hũ lọ chai lọ gia đương cho Lê Kim Dĩnh, kem dưỡng da hiệu Nhã Sương khui, bao bì màu vàng vẽ một đóa hoa mẫu đơn rực rỡ; hai cái túi sưởi kiểu dáng hoa ngọc lan mà cô từng thấy; thậm chí còn một cái túi thêu bằng nhung màu xanh lá cây, bên trong dường như còn đựng đồ.

 

Nhìn qua là đây là đồ của Hồ Uyển Sanh.

 

Lê Kim Dĩnh ngơ ngác: "Cậu ? Cậu giữ !"

 

Nhiếp Tuấn Bắc lắc đầu: "Nhà tớ là nam nhân thì dùng thế nào? Huống hồ, cha tớ thấy cũng đau lòng."

 

Lê Kim Dĩnh vẫn cảm thấy hợp lý, đặc biệt là khi cô tìm thấy một đôi hoa tai ngọc trai từ trong túi nhung xanh lá cây, càng dám nhận.

 

Lê Kim Dĩnh: "Sao cái nữa?"

 

Giọng cô hạ thấp xuống vài phần, cũng dám rêu rao trang sức trong tay là kiểu dáng gì, vội vàng cất đôi hoa tai ngọc trai , nhét cho Nhiếp Tuấn Bắc.

 

Nhiếp Tuấn Bắc lúc mới phản ứng cô đang sợ hãi điều gì.

 

Sau khi hiểu , cũng cưỡng ép nhét , chỉ khẽ nhếch môi, để lộ một nụ chút ngượng nghịu: "Tớ cố ý hại ..."

 

Lê Kim Dĩnh đương nhiên hiểu tâm ý của .

 

Cô gật đầu, đưa ngón tay lên động tác im lặng: "Tớ , cứ giữ lấy, đường tùy cơ ứng biến, thể đổi một cái bánh màn thầu?"

 

Cuối cùng, Lê Kim Dĩnh chỉ giữ một cái trong đôi túi sưởi tay , mang theo cái còn trong đôi và những hũ lọ chai lọ khác trả hết cho Nhiếp Tuấn Bắc.

 

Lê Kim Dĩnh: "Cậu thu hồi hết , tớ lấy một cái , tớ sẽ trân trọng nó thật , yên tâm."

 

Nhiếp Tuấn Bắc: "Ừ, tớ ."

 

Cậu ôm đồ rón rén về phòng, đợi đến khi cất đồ xong , Lê Kim Dĩnh mỏi chân, bèn xổm xuống cạnh bức tường bên ngoài nhà .

 

 

Loading...