Tiêu Dung cũng sững sờ theo.
"Sau các đồng chí trong viện kể , mới hóa cháu lạc từ nhỏ, đêm đó bao xa mới về đến nhà, bây giờ sức khỏe hơn chứ? Nhìn xem, xinh quá!"
Cát Đại Quân nghĩ đến đêm đó, nghĩ đến gương mặt tràn đầy khát vọng sống của cô bé, cảm thán đủ hai .
—— Thật may, thật may là đêm đó ông chú ý tới.
Lê Kim Dĩnh phản ứng hồi lâu, mới nhận rõ phận của bác râu quai nón mặt.
Đây là ân nhân cứu mạng của cô mà!
Nếu sự cứu giúp nhiệt tình đêm đó của Cát Đại Quân, lẽ khi cô đột t.ử ở hiện đại, sớm uống xong canh Mạnh Bà đầu t.h.a.i thành một con thú ăn kiến trong rừng rậm Amazon ở Nam Mỹ , còn cuộc sống ở thị trấn nhỏ ngày hôm nay?
Cô một câu cảm ơn, nhưng do dự.
Đại ân lời nào cảm ơn cho hết, hai chữ e là quá nhẹ nhàng.
Cô chỉ thể ghi nhớ trong lòng.
Tiêu Dung cũng lấy tinh thần, nắm tay Cát Đại Quân, định một cái lễ lớn với ông: "Ân nhân ơi! chỉ mỗi một đứa con gái thôi, nếu đồng chí đưa con bé đến bệnh viện..."
Cát Đại Quân nào dám nhận lễ lớn như .
Vốn dĩ ông cũng nghĩ đến việc kể công đòi thưởng mới giúp đỡ, hôm nay cũng là do quá khích động, kiềm chế cảm xúc, căn bản để khác nhớ ơn .
Tiện tay giúp đỡ, gọi là đại ân .
Cát Đại Quân não nhảy nhanh, một tay đỡ Tiêu Dung dậy, một tay kéo đứa cháu trai còn đang ngơ ngác giữa.
Cát Đại Quân: "Chị Tiêu, chị đừng , mới là ân nhân của nè, nếu hôm nay Long Phi gặp hai con chị, e là cũng lành ít dữ nhiều ... Chúng đừng hành lễ lớn với nữa, thật sự chịu nổi ! Sau hai nhà nhiều hơn nhé!"
Mặc dù Thạch Long Phi rõ hiện tại là tình huống gì, nhưng dượng lên tiếng, tự nhiên là hưởng ứng một chút.
Cậu vỗ n.g.ự.c: " thế, em Dĩnh cứ chơi cùng chúng ! Để xem trong huyện Long Cương còn ai dám bắt nạt em nữa!"
Lê Kim Dĩnh theo bản năng hỏi ngược một câu: "Chúng ?"
—— Còn ai nữa hả?
Thạch Long Phi hớn hở giải thích: "Anh còn một cô em họ cũng đang học ở trường công xã đó, con bé lớn hơn em một lớp! Học lớp 3, tên là Cát Hải San, để tóc ngắn, em ấn tượng ?"
Lê Kim Dĩnh thực sự ngơ ngác.
Hóa là những hàng xóm láng giềng trong những cuốn tiểu thuyết điền văn đều là quen cũ, thiết lập thực sự lừa , những xuất hiện bên cạnh cô khi xuyên tới đây đều liên quan đến hết ?
Tiêu Dung cũng hiểu , khen ngợi với Cát Đại Quân: "Hóa Hải San là con gái của đồng chí Cát , con bé thông minh, cũng chăm chỉ, dạy Ngữ văn cho con bé hai năm , con bé linh lợi!"
Bốn trong sân một câu một câu, đến mức chân cũng mỏi nhừ, cảm giác đau và lạnh mới dần lấn át sự phấn khích.
Cát Đại Quân hôm nay cũng thực sự vui mừng, sắp xếp mời hai con nhà chuyện tiếp, ông sẽ mang chè chia ở căng tin công xã tiếp đãi, uống chút nước ấm, thêm một lát, muộn chút nữa vợ ông tan đón Hải San về, Lê cũng qua đây, hai nhà cùng ăn một bữa cơm tưng bừng.
Số chè đó là đồ xa xỉ đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-63.html.]
Cát Đại Quân và vợ giữ định để dành của hồi môn khi Cát Hải San lấy chồng, nếu hôm nay duyên phận hai nhà quá sâu, bình thường dịp Tết ông cũng chẳng nỡ mang .
Tiêu Dung suy nghĩ một chút, nhớ khi khỏi cửa, Nhiếp Đào nhờ bà quan tâm Uyển Sênh nhiều hơn, nên vẫn từ chối.
"Đồng chí Cát..."
Tiêu Dung mở miệng Cát Đại Quân ngắt lời.
"Ê! Sau cứ gọi là Đại Quân là !"
Tiêu Dung ngẩn , vẫn quyết định thêm một tôn xưng cho Đại Quân: "... Anh Cát, thật sự ngại quá, trong nhà còn việc đang đợi về xử lý, thực sự , chúng nhất định ăn một bữa thật ngon nhé!"
Cát Đại Quân cũng cứng nhắc hiểu lễ nghĩa.
Ông xua tay: "Được! Đã nhất định ăn một bữa thật ngon đó nhé!"
Tiêu Dung dây dưa nữa: "Được , chúng xin phép đây, phiền nữa... Long Phi ngày mai nhớ đến trường nhé! Đừng trốn học đó!"
Thạch Long Phi gọi tên thì giật , học theo kiểu điểm danh trong quân đội, ngẩng cao đầu hét một câu: "Rõ!"
Hai con rời khỏi khu nhà tập thể của công nhân viên đó.
Từ phố thương mại về phía trạm xá xa lắm.
Suốt chặng đường, Lê Kim Dĩnh luôn nghiền ngẫm trải nghiệm thần kỳ ngày hôm nay, cảm nhận kết cục định mệnh do nhân quả mang .
Sắp đến cửa nhà, Tiêu Dung bỗng nhiên kéo tay cô, chỉ một khóm nụ hoa dại bên cạnh cây tùng, vui mừng : "Dĩnh ơi! Con kìa, mùa xuân sắp đến ."
Lê Kim Dĩnh theo ngón tay của bà.
Một khóm hoa dại thấp bé đến mức gần như nhấn chìm trong đám cỏ dại tích tụ những nụ hoa, đang chờ đợi ngày xuân ý tràn về.
Cô nụ hoa tràn đầy sức sống đó, bỗng nhiên liên tưởng đến chiếc túi sưởi nước nóng mà Hồ Uyển Sênh đưa cho cô đó —— bông hoa bạch ngọc lan thêu đó, ở phương Nam cũng sắp nở ?
Vừa nãy đường về nhà, Lê Kim Dĩnh suy nghĩ nhiều.
Trong sách nhắc đến chuyện ân nhân cứu mạng của cô bé ngốc.
Vậy thì, nếu cô bi quan một chút.
Về cơ bản thể mạnh dạn suy đoán, Thạch Long Phi trong sách thật sự hóc c.h.ế.t, đây đối với nhà họ Cát và nhà họ Thạch mà , đều là một t.h.ả.m họa đau thương tột cùng.
Ngược mà suy luận, khi cô xuyên đến thế giới , tạo nên ít sóng gió? Thay đổi vận mệnh của một ?
Vậy Hồ Uyển Sênh, cũng thể sống sót ?
Cứ nghĩ đến đây, bước chân của Lê Kim Dĩnh nhanh hơn, cô mau ch.óng về nhà xem thử, thăm dò tin tức của cô dì xinh hàng xóm.
Về đến nhà, Lê Kim Dĩnh lạch bạch chạy lên cầu thang.
Khi đến chiếu nghỉ cầu thang, cô luôn cảm thấy trong khí phảng phất một mùi than cháy, nhạt, nhưng ngửi giống như củi lửa nhà ai đun cơm cho quá tay khiến nồi cháy khét.