Xuyên Thành Mỹ Nhân Pháo Hôi Trong Văn Thập Niên - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:17:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa tiếng trôi qua, Tiêu Dung mới chậm rãi từ phòng ngủ .

 

Xem chừng là dọn dẹp xong cả .

 

Lê Kim Dĩnh đang sưởi bên bếp lửa, xúc nốt thìa thịt quả trắng nõn bên trong lớp vỏ đen sì cuối cùng, vị lê mát lạnh theo khoang miệng trôi xuống dày, còn sướng hơn cả mấy loại kem nhập khẩu mà cô từng mua đây.

 

"Kim Dĩnh, báo cho con một tin nhé."

 

Lê Kim Dĩnh l.i.ế.m môi, thưởng thức nốt dư vị cuối cùng của quả lê, một tay dùng khăn tay lau miệng, một tay ngẩng đầu lên: "Dạ?"

 

Tiêu Dung đột nhiên lấy từ lưng chiếc b.út máy hiệu Anh Hùng mua ở tỉnh, cùng một cuốn sổ tay bìa vàng.

 

"Dĩnh Dĩnh, đợi qua năm mới, chúng học nhé! Mẹ xem giúp con , lớp hai thấy thế nào?"

 

Lê Kim Dĩnh đương nhiên là kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

 

Cuối cùng cô cũng thể đàng hoàng bước trường học, tiếp nhận nền giáo d.ụ.c hiện đại hóa của chủ nghĩa xã hội , đây chắc chắn là một chuyện còn phấn khởi hơn cả ăn tết!

 

Tuy nhiên, khi phấn khởi qua , Lê Kim Dĩnh vô thức nhíu mày. Đầu óc cô xoay chuyển nhanh, cân nhắc một vấn đề thực tế, hiện giờ cơ thể tám tuổi , học lớp hai liệu trông giống một đứa ngốc ?

 

Rất nhanh, cô nhớ một chuyện.

 

—— ! Mình vốn dĩ chính là một đứa ngốc nhỏ mà.

 

Tiêu Dung thầm quan sát sự đổi nét mặt của con gái, trong lòng bật : Con gái bà thật sự thông minh, phản ứng đúng là quá nhanh!

 

Tuy nhiên, Tiêu Dung hề vạch trần sự ngụy trang của Lê Kim Dĩnh, bà hiểu rõ trong thời điểm nhạy cảm , giả ngây giả ngô sẽ an hơn nhiều so với những kẻ thích chơi trội.

 

" mà...", Tiêu Dung Lê Kim Dĩnh đang lo lắng điều gì, cân nhắc con gái từ , "Nếu Dĩnh Dĩnh dần dần theo kịp các bạn thì giúp con chuyển lớp, ?"

 

"Thật ạ?", Lê Kim Dĩnh phấn khởi.

 

"Thật! Tiền đề là Dĩnh Dĩnh của chúng chăm chỉ học hành đấy nhé!"

 

Lê Kim Dĩnh tươi đến mức lộ một hàm răng trắng: "Vâng ạ!"

 

Với tư cách là một cựu học thần - vương cuốn ngoại khoa, trong lòng cô sớm xong kịch bản học tập tiến triển từng bước cho —— cứ im lặng tiếng , đó từ từ lên, cuối cùng là khiến kinh ngạc!

 

Ngay khi cô đang cảm thấy thỏa mãn với kịch bản hảo của , bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng chạy gấp gáp, đế giày ma sát với sàn xi măng phát tiếng "đùng đùng đùng", qua vẻ chỉ một .

 

Lê Kim Dĩnh: Hửm? Hai cha con nhà trời tuyết thế mà cũng sợ ngã ?

 

Ngay đó là ba tiếng "Rầm ——", "Rầm ——", "Rầm ——", khiến hai con trong phòng cùng lúc đầu .

 

Một chuỗi âm thanh lanh lảnh rơi xuống đất.

 

Là tiếng kính vỡ.

 

Lê Kim Dĩnh phản ứng nhanh.

 

Không hai cha con nhà , là kẻ đến gây sự!

 

Chương 32 Kính vỡ

Bên ngoài, tiếng kính cọ xát mặt đất cùng tiếng bước chân vụn vặt, tiếng đùa ồn ào và tiếng quát tháo từ lầu đan xen .

 

Lê Kim Dĩnh sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-55.html.]

 

Đầu óc cô trống rỗng một lúc lâu mới nhận chuyện gì đang xảy . Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy dựng tóc gáy.

 

Bình thường cô sống trong bầu khí gia đình hòa thuận của nhà họ Lê, hàng ngày ăn ngon mặc chơi vui xoay vòng, cô suýt chút nữa quên mất phận vô cùng nhạy cảm của gia đình hàng xóm.

 

"Làm gì thế hả! Sắp tết , các gì hả? Vô pháp vô thiên đúng , luật pháp để gì chứ..."

 

Rất nhanh, lầu vang lên tiếng quát tháo của một đàn ông.

 

Người tới giọng hào sảng, phát âm chuẩn xác, và cùng với tiếng gió thổi vù vù dần dần xa, thể là đang đuổi theo đám gây sự mà mắng.

 

Tiêu Dung thấy tiếng c.h.ử.i bới cũng phản ứng , vội vàng đầu trấn an Lê Kim Dĩnh: "Dĩnh Dĩnh chứ con? Có dọa sợ ?"

 

Lê Kim Dĩnh lắc đầu, ngoan ngoãn trả lời: "Dạ !"

 

Tiêu Dung thở phào nhẹ nhõm, dịu dàng xoa đầu cô: "Thế thì , sang xem bên cạnh thế nào... Con cứ ở trong nhà đừng cả, vạn nhất đụng thì nguy hiểm lắm! Biết ?"

 

Lê Kim Dĩnh hiểu bà đang gì, gật đầu cái rụp.

 

Tiêu Dung ngay cả áo bông cũng kịp mặc bước khỏi cửa.

 

Lê Kim Dĩnh tuyết nhỏ đang rơi ngoài cửa sổ, thực sự yên tâm, quyết định mang quần áo sang cho Tiêu Dung.

 

kiễng chân mở chốt cửa chính, đẩy cửa thấy một đàn ông từ cầu thang bước nhanh tới, dường như là đang về phía nhà hàng xóm.

 

Lê Kim Dĩnh sợ khiếp vía.

 

Phản ứng đầu tiên của cô là lập tức lao tới bảo vệ Tiêu Dung, ôm quần áo chạy hét lớn: "Mẹ ơi! Người tới kìa! Chạy mau!"

 

Tiêu Dung cô nhắc nhở liền đột ngột đầu .

 

Đối mắt với bác sĩ Vương cũng đang đầu phía .

 

Bác sĩ Vương: Cũng chẳng ai mà!? Không đều hết ?

 

Ba im lặng vài giây, đó mới phản ứng , Lê Kim Dĩnh là coi bác sĩ Vương đang lên lầu thành đám gây sự lúc nãy.

 

"Kim Dĩnh! Xem bệnh của cháu khỏi nhiều đấy nhỉ!", bác sĩ Vương bước tới, khi chào hỏi vài câu liền cùng Tiêu Dung quan tâm tình hình bên cạnh, "Uyển Sênh? Đồng chí Nhiếp? Hai chứ?"

 

Tiêu Dung cũng hỏi theo: "Uyển Sênh? Vẫn chứ?"

 

Lê Kim Dĩnh định bước tới xem thì Tiêu Dung ngăn : "Dĩnh Dĩnh đừng qua đây! Ở đây là mảnh kính vỡ thôi, lát nữa thương mất."

 

xuống mặt đất, xuống đế giày của .

 

Dày hai centimet, cũng đến mức đ.â.m hỏng chứ!

 

Lê Kim Dĩnh bất lực, hiện giờ cô chính là b.úp bê sứ Tiêu Dung nâng niu trong lòng bàn tay, căn bản đừng hòng dây dưa nửa bước với những sự việc nguy hiểm.

 

Ngoài hành lang, Tiêu Dung cẩn thận dẫm từ vị trí ít mảnh kính vỡ nhất tới cửa chính nhà bên cạnh, bà đang định gõ cửa thì bỗng nhiên cánh cửa gỗ từ bên trong mở .

 

Nhiếp Tuấn Bắc mặt trắng bệch bước cửa.

 

Cậu trông thấy ba ở cửa, run rẩy mở miệng: "... Cô giáo Tiêu, bác sĩ Vương, cứu cháu với! Mẹ cháu ho m.á.u ..."

 

 

Loading...