Vương Như Hà nhạy cảm.
Cô đắp chăn cho Lê Kim Dĩnh, còn chỉ đống thiết y tế xếp xung quanh, thể thấy căn phòng là trung tâm lưu trữ vật tư tạm thời của đội y tế của họ.
Vương Như Hà: "Cô đừng cử động lung tung, đặc biệt chuyển cô đến giường , chính là sợ cô còn mầm bệnh khác đấy! Lão Tam , các dấu hiệu sinh tồn phẫu thuật đều bình thường, mấy em cứ luân phiên canh chừng, yên tâm ."
Nói xong một tràng dài liến thoắng.
Lúc Lê Kim Dĩnh mới hiểu .
Hóa xót cô, mà là lo lắng vi khuẩn cô lây sang trai mới mổ xong.
Lê Kim Dĩnh định mở miệng hỏi chuyện Nhiếp Tuấn Bắc, các âm tiết còn kịp thoát khỏi cổ họng Vương Như Hà cắt đứt.
"Đợi đấy, kê cho cô ít t.h.u.ố.c, tìm một thể trị cô tới đây, một nữa là y lệnh thì chạy lung tung."
Lê Kim Dĩnh: ...
Điểm lưu trữ vật tư tạm thời của đội y tế là phòng khách của cán bộ ủy ban làng, cách điểm đóng quân đầy năm mươi mét.
Vương Như Hà bước khỏi cửa, mở miệng gọi về phía đàn ông đang giúp dân làng khiêng gốc cây ở đằng xa: "Nhiếp doanh trưởng, Kim Dĩnh tỉnh !"
Sau khi bão kết thúc, ít cây cối trong làng bật rễ, còn vài cây cổ thụ trăm năm quật gãy ngang , mặt đường vẫn còn đọng chút nước, khi nước chảy hết để lộ bùn đất tích tụ khắp nơi, cộng thêm sắt thép, đá hộc rải rác khắp nơi, trong làng thể là một mớ hỗn độn.
Tuy nhiên, điều đó nghĩa là thứ đều tồi tệ.
Bầu trời u ám cuối cùng cũng hửng nắng, con đê sửa chữa thành công, vượt qua một ngày một đêm mưa bão dữ dội, dân làng như từ cõi c.h.ế.t trở về, mặc dù tay chân bận rộn đến mức hận thể phân bốn nhưng mặt cuối cùng cũng lộ một tia nhẹ nhõm.
Nhiếp Tuấn Bắc cùng mấy thiếu niên cùng khiêng cây chắn giữa đường , thẳng dậy, hai bước thành một, chạy nhanh về phía căn phòng.
Phía , nhóm thiếu niên bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
—— Chị bác sĩ tỉnh , chị gồng phẫu thuật cho cả chúng đấy, cả suýt chút nữa là mất mạng , chúng báo đáp chị !
—— Chắc chắn , em bác sĩ gầy gầy , may mà chị xinh ở căn cứ, nếu họ cũng chẳng cứu .
—— Em Lão Ngũ , lúc đó chị bác sĩ bước khỏi cửa là mặt mũi khó coi lắm , xong tình hình phẫu thuật của cả cho nó xong mới ngất xỉu đấy.
—— Thế thì càng báo đáp hẳn hoi, cả bây giờ vẫn còn mơ màng, là luôn phân minh ơn nghĩa, chúng giúp lo liệu chuyện .
Đám thiếu niên líu lo, việc chân tay cũng hề lơ là.
Trong phòng bệnh tạm thời.
Vương Như Hà đưa t.h.u.ố.c cho Lê Kim Dĩnh, còn đưa cho cô một chai nước khoáng, đó đầu dặn dò Nhiếp Tuấn Bắc mới cửa: "Giám sát cô uống t.h.u.ố.c xong, nửa tiếng đến kiểm tra dấu hiệu sinh tồn mới xuất viện."
Nói xong, Vương Như Hà đóng cửa cho hai .
Lê Kim Dĩnh Nhiếp Tuấn Bắc về phía .
Rõ ràng hai luôn ở cùng một nơi, nhưng đợi đến khi nhiệm vụ cứu hộ giai đoạn cuối dọn dẹp hiện trường, mới thể tìm thời gian gặp mặt .
"Uống t.h.u.ố.c ?"
Nhiếp Tuấn Bắc xuống bên giường cô, xòe bàn tay cô đang đặt ở mép giường , kiểm tra lòng bàn tay: "Không khỏe còn cố..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-254.html.]
Lời còn dứt.
Lê Kim Dĩnh chủ động quàng tay lên cổ , tựa đầu vai .
Cô ngừng siết c.h.ặ.t sức lực của vòng tay, gần như dính c.h.ặ.t cả bộ quân phục huấn luyện bẩn thỉu của , giọng nghẹn ngào: "Em còn tưởng nước cuốn trôi chứ."
"... Anh chẳng vẫn khỏe mạnh đây ?", Nhiếp Tuấn Bắc cảm nhận ý định bám dính lấy của cô, yết hầu lên xuống, cho dù nỡ, cũng cố nén ý kéo cô , "Quần áo bẩn, ở ngoài dính bùn đất thôi."
"Thế thì cởi áo ."
Lê Kim Dĩnh bây giờ giảng đạo lý phân biệt đúng sai gì hết.
Nhiếp Tuấn Bắc: ...
Mặc dù , nhưng cũng thể quậy phá như .
Nhiếp Tuấn Bắc cố gắng đ.á.n.h lá bài lý trí của cô: "Em đang bệnh, lát nữa dính vi khuẩn gì đó, em đừng..."
Lê Kim Dĩnh ôm c.h.ặ.t buông: "Em là bác sĩ là bác sĩ?"
Nhiếp Tuấn Bắc: ...
Được , là nũng dỗ dành đây mà.
Nhiếp Tuấn Bắc từ bỏ việc phản kháng, khi đắn đo hồi lâu, dùng bàn tay sạch sẽ hơn vỗ nhẹ lên vai cô.
Lê Kim Dĩnh tựa vai , lúc phát sốt, ý thức của con luôn chậm chạp hơn một chút, cô nhiều điều mà bình thường tuyệt đối sẽ bao giờ mở miệng.
Cô lảm nhảm kể lể.
Nhiếp Tuấn Bắc nhanh chậm đáp .
"Lúc đó rốt cuộc là tình hình thế nào? Em đang phẫu thuật, hỏi cũng chẳng dám hỏi, là thương? Hay là ai thương?"
Nhiếp Tuấn Bắc nhớ tình cảnh lúc đó, cố gắng biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thành kể : "Lúc chất bao cát lên thì gặp sự cố, may mắn, cuốn trôi đầy trăm mét thì gặp một cái cây."
Lê Kim Dĩnh im lặng hồi lâu, truy hỏi buông: "Có thương ? Đừng hòng giấu em, đợi về em sẽ lôi phòng cấp cứu lột sạch xem đấy."
Nhiếp Tuấn Bắc thấy câu giống đe dọa giống tán tỉnh , dở dở : "Vậy bây giờ nên một con vịt cứng miệng, lùi để tiến, cho bác sĩ Lê một cơ hội lột sạch ?"
"Anh còn nữa! Khai thật !"
Nhiếp Tuấn Bắc giấu nổi cô, đành thành thật khai báo: "Ở thắt lưng rạch một đường, những chỗ khác đều là vết thương nhỏ, dưỡng một chút là khỏi thôi."
Lê Kim Dĩnh hiểu ý ngay.
Tình trạng thương tích trong miệng Nhiếp Tuấn Bắc cần phiên dịch thứ hai:
Một đường rạch = suýt mất mạng, chắc chắn sẽ để sẹo.
Vết thương nhỏ khác = mất mạng, nhưng khả năng để sẹo.
Lê Kim Dĩnh tựa vai , đắn đo hồi lâu, run rẩy câu luôn đè nén trong lòng: "Đôi khi, em đặc biệt sợ hãi khi trở về, thứ em nhận là một lá cờ và tấm ảnh đen trắng."