“Thẻ căn cước và thư báo danh, đưa cho chú nào.”
“Dạ , rõ ạ.”
“Ký túc xá nữ binh tìm chứ? Lát nữa cổng tìm đồng chí nữ trực ban báo danh là , những thứ khác cứ tìm cô mà nhận.”
“Dạ , rõ ạ.”
“...”, Nhiếp Đào đóng dấu xong, ghi hiệu, khóe môi cuối cùng nhịn ý , “Lớn , trưởng thành , thích chuyện nữa ?”
Lê Kim Dĩnh đột ngột ngước mắt, bắt gặp ánh mắt hiền từ của vị cựu nam chính.
Nhiếp Đào trả giấy tờ cho cô, mỉm : “Cũng gần mười năm gặp nhỉ, còn nhận chú Nhiếp của cháu ?”
“Tất nhiên là nhận ạ!” Lê Kim Dĩnh tươi, lộ hai lúm đồng tiền đặc trưng, “Chú là thủ trưởng, cháu dám tự tiện khơi gợi chủ đề ạ.”
Nhiếp Đào bảo cô đặt hành lý xuống.
“Bác sĩ Vu chắc là phẫu thuật , những ngày ông cứ nhắc đến cháu suốt, ngày nào cũng khoe với chúng chú là nhận một học trò giỏi, thành tích còn cần cù, cả tiếng Anh và tiếng Đức.”
Lê Kim Dĩnh sững , suýt chút nữa nhầm.
Nhiếp Đào nhận thấy cô gái nhỏ bỗng nhiên khựng , trí não xoay chuyển, lập tức hiểu hậu bối đang nghĩ gì trong đầu.
Nụ mặt ông càng giấu nổi, ngay cả ánh dành cho Lê Kim Dĩnh cũng dần pha lẫn sự yêu thương của bậc trưởng bối.
“Tuấn Bắc, cũng nhớ cháu lắm đấy.”
Hai má Lê Kim Dĩnh lập tức đỏ bừng.
Nhiếp Đào chỉ tay thao trường phía xa ngoài cửa sổ: “Thằng bé đang huấn luyện tân binh đấy, cháu với nó là hôm nay cháu báo danh ?”
Lê Kim Dĩnh lắc đầu, cô thế nào ?
Cô thứ nhất điện thoại quân khu, thứ hai cũng thiết liên lạc cầm tay, ngay cả thư cũng xác nhận thời gian báo danh, cô chọn trúng ngày hôm nay cũng là vì giáo sư Kim nhờ mua giúp cô vé tàu hỏa.
“Thế thì chú cũng cho nó , để cháu xem bộ mặt thật của nó, Tuấn Bắc ở mặt cháu chắc chắn khác hẳn khi ở mặt chúng chú.”
Nhiếp Đào xong tự ha hả.
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
“Lão Nhiếp, là và lão Vu đây!”
Cánh cửa gỗ mở , bước ai khác, chính là thầy tương lai của cô và một vị thủ trưởng khác.
Tư lệnh vốn đang ở thao trường kiểm tra khí thế của tân binh, định về văn phòng xử lý văn thư thì từ xa thấy bác sĩ Vu đang chạy lạch bạch về phía Nhiếp Đào. Ông nhạy bén, lập tức nhớ câu của lão Vu vài ngày : học trò lên đường.
Ông gặp Lê Kim Dĩnh bao giờ, nhưng vô cùng quen thuộc với cái tên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-214.html.]
Thứ nhất, đây là nữ quân y hiếm hoi mà họ chiêu mộ , các học viên phân phối về quân khu khóa đa phần là nam giới.
Thứ hai, cô là mà bác sĩ Vu lặn lội đào góc tường, tranh cướp mãi mới mang về , bác sĩ Vu những ngày cứ khen cô suốt khiến tai Tư lệnh sắp mọc kén .
Thứ ba, cô còn là đối tượng mà Nhiếp Tuấn Bắc dù yêu xa gần năm năm cũng chịu buông tay. Nhiếp Tuấn Bắc cứ như giấu kỹ cô trong bóng tối, chịu chia sẻ lấy một lời, ông chỉ thể tìm hiểu gián tiếp từ Nhiếp Đào và bác sĩ Vu.
“Chào thủ trưởng ạ,” “Chào bác sĩ Vu ạ.”
Lê Kim Dĩnh buộc tóc đuôi ngựa cao, nghiêm chỉnh.
Tư lệnh vội vàng xua tay: “Hôm nay đến để màu , trong đơn vị cơ hội việc công còn nhiều, chúng vội, , là đến để xem học trò mà bác sĩ Vu cướp từ chỗ Tiểu Kim về rốt cuộc là nhân vật thế nào.”
Nhiếp Đào ở giữa, giới thiệu một lượt.
Lê Kim Dĩnh vị Tư lệnh, đây cô cứ nghĩ các đồng chí chỉ huy trong quân đội đều là những ông chú nghiêm nghị , ngờ vị ở đơn vị đồn trú của họ khá hiền hòa, dễ gần.
Bác sĩ Vu giống như đoán cô đang nghĩ gì.
“Cháu , là thấy lúc Tư lệnh oai phong lẫm liệt , thao trường ông chỉnh đốn đám tân binh trò, cách cả một thao trường lớn vẫn thấy tiếng ông mắng .”
“Ê!” Tư lệnh xua tay, “Chuyện nào chuyện nấy, Tiểu Lê đồng chí cũng thấy dáng vẻ thường ngày của Tuấn Bắc ở đơn vị !”
Người cha ruột như Nhiếp Đào cũng bắt đầu bóc phốt con trai: “Thằng nhóc đó còn hôm nay con bé đến .”
“Hả? Hèn chi bảo hôm nay nó còn rảnh rỗi mài giũa tính tình tân binh, hóa là , thế thì phê bình Tuấn Bắc , khả năng quan sát vẫn đủ nhạy bén! Còn rèn thêm!”
Bác sĩ Vu nhịn cà khịa ông một câu: “Tính cách của Tuấn Bắc ông còn rõ , việc gì là cắm đầu việc đó, lấy tâm trí mà trái ngó ...”
Bác sĩ Vu nhận thấy Lê Kim Dĩnh cứ nghiêm mãi, liếc thấy hành lý cao bằng nửa bên chân cô, bèn hỏi: “Tiểu Lê, là cháu cứ cất đồ , dẫn cháu qua bệnh viện quen một chút.”
Lê Kim Dĩnh đang các bậc tiền bối đấu khẩu, bỗng nhiên gọi tên, phản ứng chậm mất nửa nhịp.
“... Dạ , cháu đăng ký ký túc xá ạ.”
Cô xách túi hành quân định rời , Tư lệnh ở bên cạnh còn sốt sắng hơn cả ông bố Nhiếp Đào, vội hỏi.
“Ê, lát nữa bảo Tuấn Bắc qua bệnh viện tìm nhé?”
Lê Kim Dĩnh tình cờ bắt gặp ánh mắt như con dâu của ông, chút căng thẳng, lắp bắp hai câu: “Dạ, cũng ạ, chỉ là cháu vẫn nghĩ với thế nào...”
Năm năm gặp, hình ảnh Nhiếp Tuấn Bắc trong ký ức của cô vẫn dừng ở ngày xưa, nghĩ đến việc sắp gặp mặt, trong lòng mong đợi lo âu.
—— Gần đây hình như cô béo lên một chút.
—— Mùa nghiệp ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo giấy tờ, da cũng đen một chút.
—— Chen chúc tàu hỏa cả đêm, liệu mùi ?
—— Mấy ngày nay để kịp báo danh, cô xoay như chong ch.óng bàn giao tài liệu cho giáo sư Kim, còn thực hiện một ca phẫu thuật đêm, trán hình như mọc mấy nốt mụn trứng cá, rõ .