Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng cô, nỗi sợ hãi từ đó lan rộng .
Cô đột nhiên nghĩ đến mười năm .
Khi Hồ Uyển Sanh đến bệnh viện tỉnh điều trị, bệnh tình rõ ràng bắt đầu thuyên chuyển , nhưng đột nhiên như ma ám mà chuyển biến nhanh ch.óng, cuối cùng vẫn bước lên kết cục bi t.h.ả.m trong sách.
Vậy còn kết cục của Nhiếp Tuấn Bắc thì ?
Anh sức mạnh định mệnh trong sách mang ?
"Nói chuyện gì mà nghiêm trọng thế?"
Nhiếp Tuấn Bắc khỏi bếp từ lúc nào, đang tháo ống tay áo xắn lên xuống.
Lê Kim Dĩnh gượng , lòng vẫn còn sợ hãi: "Không gì, chúng thôi, cũng đến lúc về ."
Nhiếp Tuấn Bắc cũng hiểu ý hỏi thêm.
Khi bước khỏi cổng khu vườn, trời vẫn tối, phía chân trời xa xôi ngay cả ráng chiều cũng lặn xuống.
Lê Kim Dĩnh đầu vẫy tay chào tạm biệt biên tập họ Dương và Ôn Nghi Hoa.
Ôn Nghi Hoa đuôi mắt cụp xuống, bĩu môi: "Chị Lê, đợi em phát lương, nhất định sẽ trả bánh quy cho chị, bảy giờ sáng em sẽ xếp hàng!"
Lê Kim Dĩnh trả lời một cách khích lệ: "Được , em nỗ lực kiếm tiền , tới chúng sỉ ngay cổng nhà hàng Tây luôn."
Bên cạnh, Nhiếp Tuấn Bắc đang trao đổi với Tề.
Nhiếp Tuấn Bắc chỉ chiếc xe Volga của : "Xe lái , khi về đơn vị sẽ trả ông, muộn quá ông cũng khó về."
Anh Tề đập thẳng chìa khóa n.g.ự.c : "Đang lo chuyện đây, vẫn là ông nghĩ chu đáo, lúc mới đến nhẩm tính , mấy con đường ngay cả đèn cũng ."
Nhiếp Tuấn Bắc một tay đón lấy: "Đi đây, đợi khi thu hồi cửa tiệm, đừng cao điệu quá."
"Biết ," Anh Tề nhận hai thể sẽ lâu gặp mặt, đột nhiên , "Cảm ơn nhé, ông nhờ giúp thư, e là giờ vẫn đang cày ruộng, gì đến chuyện về đệm cao su của nữa."
Nhiếp Tuấn Bắc vỗ vai : "Ông vẫn là nên cảm ơn vì ông một , Tiết thanh minh năm , nhớ đến thăm ông ."
Anh Tề nháy mắt: "Chắc chắn ! Lấy chai rượu XO mà bố giấu tấm ván gỗ rót cho , thêm một dải thịt ba chỉ nữa."
Lời của những bạn cũ ba ngày ba đêm cũng hết.
Sau vài phút trì hoãn, chiếc xe cuối cùng cũng nổ máy.
Trên đường về trường khi chia tay, Lê Kim Dĩnh vẫn luôn gì.
Chỉ riêng tình yêu thôi đủ khiến mất lo sợ, chi đến việc liên quan đến kết cục định mệnh sống c.h.ế.t.
Dưới sự công kích kép của sự lo âu và phiền muộn, đại não của Lê Kim Dĩnh nhanh ch.óng cạn kiệt năng lượng, cô ngủ .
Đến khi cô mơ màng mở mắt , chiếc xe đỗ vững chãi đất trống bên cạnh hội trường.
Trời tối từ lúc nào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-205.html.]
Ánh đèn đường sân tập hắt từ xa, giống như mấy ngôi nhỏ màu cam yếu ớt điện.
"Đến , ngủ ngon ?", Nhiếp Tuấn Bắc đầu sang.
Mượn cơn buồn ngủ, Lê Kim Dĩnh vòng hai tay qua cổ , ngay cả giọng cũng đang run rẩy: "Nhiếp Tuấn Bắc..."
Dưới bóng đèn vàng vọt, Nhiếp Tuấn Bắc thấy khuôn mặt như mà của cô, cơ thể bỗng trỗi dậy một bản năng chiếm hữu và đoạt lấy của động vật.
Yết hầu chuyển động, đưa tay thu , cố đè nén xúc động, cuối cùng ấn đầu cô cằm , hôn nhẹ lên trán cô.
"Sao ? Đột nhiên nũng nịu thế?"
Anh dùng ngón tay mơn trớn mái tóc mang hương hoa nhài thoang thoảng của phụ nữ, tận hưởng sự nương tựa của hai khi chia ly.
Lê Kim Dĩnh ngẩng đầu lên, dùng biểu cảm yếu đuối và vô tội nhất, những lời nhẫn tâm nhất: "... Em góa phụ , nếu mà c.h.ế.t, em sẽ tái giá ngay lập tức."
Ngón tay đang luồn giữa những sợi tóc khựng .
Nhiếp Tuấn Bắc: ?
Chương 81 Giấy ngắn tình dài
Ngày Nhiếp Tuấn Bắc rời , Lê Kim Dĩnh thể tiễn .
Đợi đến khi cô học xong tiết chuyên ngành đầu tiên, Lê Kim Dĩnh mới nhận một bức thư để cho từ phòng nhận thư.
Nhiếp Tuấn Bắc gấp, ngay cả phần niêm phong cũng kịp tìm hồ dán, chỉ vội vàng gấp một vòng. Mở phong bì , góc của tờ giấy bên trong một vết nhăn rõ rệt, vẻ như lúc gió thổi cửa sổ hỏng. Nội dung bức thư chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ b.út máy, khái quát đại khái thể đúc kết thành hai câu:
Một, giữ gìn sức khỏe.
Hai, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện góa phụ tái giá.
Lê Kim Dĩnh vài dòng cuối cùng, so với những lời chúc cô giữ gìn sức khỏe đừng việc quá sức ở phía , thì mấy dòng chữ đốc thúc cô trèo tường khi hạ b.út lực đạo nặng hơn ít.
"Làm tức c.h.ế.t ...", Lê Kim Dĩnh thu bức thư lớp bông ở góc giường, chuẩn cầm b.út cho Nhiếp Tuấn Bắc một bức thư hồi đáp, nội dung tự nhiên là đe dọa nhớ giữ lấy mạng , chú ý an .
Dán kín phong bì, khi gửi thư ở phòng nhận thư, Lê Kim Dĩnh nhận thư nhà gửi từ Long Cương.
Từ khi đến Thượng Hải, cô luôn kiên trì thư về nhà, lúc bận thì mỗi tháng một lá, lúc nhiều chuyện để thì mỗi tuần sẽ gửi một lá, hai đồng chí già phiên trực ở phòng nhận thư đều thấy cô quen mặt.
Vị đồng chí già đưa thư cho cô: "Lúc cô mới đến, lá vẫn còn trong bao tải, sớm thì tìm cho cô , cũng đỡ chạy thêm một chuyến."
Lê Kim Dĩnh đưa lá thư chuẩn gửi đến bộ đội vùng ven biển dán sẵn tem cho ông: "Không ạ, coi như tập thể d.ụ.c thôi, lá là gửi vùng ven biển ạ."
"Ồ?", Vị đồng chí già đầu tiên thấy cô gửi thư đến nơi nào khác ngoài Long Cương, liên tưởng đến vị sĩ quan quân đội đến cửa sổ của ông gửi thư rạng sáng, liền hiểu rõ, "Gửi cho yêu chứ gì."
Lê Kim Dĩnh vẫn quen lắm với xưng hô , ngẩn vài giây, mới gật đầu: "Vâng, gửi cho yêu ạ."
"Ái chà, phòng nhận thư giờ lá thư của cô là nhiều nhất đấy, thêm cả yêu cô nữa, cô đổi tiền tem cũng đủ mua mấy bát hoành thánh đấy."
Trở về ký túc xá, Lê Kim Dĩnh mở bức thư Tiêu Dung gửi đến.
Bình thường nội dung thư nhà đều na ná , đa là những lời hỏi thăm, chỗ trống thì thêm vài dòng báo tin vui báo tin buồn.