Xuyên Thành Mỹ Nhân Pháo Hôi Trong Văn Thập Niên - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:37:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạng nhất, cô nghĩ là phiên bản Nhiếp Tuấn Bắc còn sống và trưởng thành thành công —— mặc dù từng gặp, nhưng DNA nhan sắc AI nghịch thiên của Hồ Uyển Sanh sẽ lừa .

 

Hạng nhì, cô cho rằng là nam chính nguyên tác chú Nhiếp Đào, gừng càng già càng cay, phong thái vẫn như xưa.

 

Hạng ba thì tất nhiên là ông bố cuồng con gái, yêu vợ như mạng Lê Chí Hưng của cô !

 

Cho nên, gian để cho Chu Tấn Xuyên nhiều, nhưng cũng dễ dàng —— dù hai phía là nhân vật chính, Lê Chí Hưng coi là giám khảo nhan sắc quan hệ thiết.

 

điều kỳ quái ở chỗ, nếu Chu Tấn Xuyên là thanh niên Long Cảng, với ngoại hình chắc chắn cô đến từ lâu chứ.

 

Sao chẳng chút tin tức gì thế ?

 

Thạch Long Phi cũng kinh ngạc, hỏi một bước sự nghi ngờ trong lòng Lê Kim Dĩnh: "Cái gì? Phó đại đội trưởng Chu, cũng là Long Cảng ? Sao từng thấy ở Long Cảng nhỉ!"

 

Trước đây từng gặp Chu Tấn Xuyên, đây vẫn là đầu tiên hai quen trong nhiệm vụ, lấy cơ hội ôn chuyện cũ.

 

Chu Tấn Xuyên thấy câu hỏi của Thạch Long Phi, nhưng Lê Kim Dĩnh, giải thích với cô: "Mẹ việc ở trạm y tế, họ Trần."

 

Lê Kim Dĩnh kinh hô: "Bác sĩ Trần? Bác sĩ Trần khoa phụ sản ?"

 

Chu Tấn Xuyên gật đầu, bật : " , theo bố lên tỉnh học, cho đến tận tuần từ biển về mới nghỉ phép về Long Cảng một chuyến, chỉ điều gặp nhiệm vụ đột xuất nên về đơn vị sớm."

 

Lần đến lượt Lê Kim Dĩnh che miệng.

 

Cô vẫn thể tin , xác nhận một nữa: "Là Long Cảng ở Đông Bắc đúng ? Chính là cái nơi xuống ga tàu hỏa còn xe máy kéo mới đến , đúng ?"

 

Chu Tấn Xuyên thấy cô như , thiện cảm trong lòng càng tăng thêm.

 

Anh mỉm với Lê Kim Dĩnh: " , chính là Long Cảng nơi Bí thư Lê quản lý trạm y tế đấy!"

 

Lê Kim Dĩnh suýt nữa nhảy dựng lên: "Anh gặp bố em ?"

 

Chu Tấn Xuyên đáp: "Gặp hai ba , lúc về Long Cảng thì họ khéo về đến nhà, nhưng mà dám bắt chuyện với hai vị cho lắm."

 

Lê Kim Dĩnh nghĩ đến bố tiễn đến trường quân đội, đôi môi tự nhiên bĩu thành một đường vòng cung hướng xuống .

 

Ánh đèn đường yếu ớt phía xa chiếu lên cô, chỉ thể thấy nửa khuôn mặt của cô, duy chỉ đôi mắt như sương sớm ban mai là lấp lánh những ánh bầu trời đêm.

 

Mắt Chu Tấn Xuyên thể rời nữa.

 

Anh nhớ đến lúc về Long Cảng, khi nhắc đến Lê Kim Dĩnh mang vẻ mặt hài lòng đến mức thể hài lòng hơn. Lúc đó, còn cảm thấy quá lên, vì tìm đối tượng nên mới cố ý thêu dệt một nữ đồng chí thể gọi là hảo như .

 

Nay, Chu Tấn Xuyên tận mắt thấy tiểu Lê đồng chí trong truyền thuyết, trái tim bỗng tự chủ mà xích gần cô.

 

Anh xuất từ gia đình bình thường, từng học trường quân đội. Những năm qua để tiến xa hơn, chỉ thể ngừng bận rộn huấn luyện và nhiệm vụ, điều khiến bác sĩ Trần vốn luôn dân chủ cũng bắt đầu lo lắng cho việc đại sự cả đời của .

 

Chu Tấn Xuyên Lê Kim Dĩnh mắt, nghĩ đến những gì chứng kiến trong lúc huấn luyện ngày hôm nay, kết hợp với những tin tức trong những năm qua.

 

Trong lòng nảy sinh một suy nghĩ: Nếu Lê đồng chí bằng lòng, chắc chắn sẽ nộp báo cáo kết hôn ngay lập tức!

 

Lê Kim Dĩnh nhận thấy Phó đại đội trưởng Chu dường như đang thẫn thờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-142.html.]

Cô giơ tay lên quơ quơ: "Phó đại đội trưởng Chu, vẫn chứ?"

 

Chu Tấn Xuyên hồn .

 

Anh khẽ hắng giọng, tìm một cái cớ: "Đi đường cả ngày, tinh thần chút theo kịp, để em chê ."

 

Lê Kim Dĩnh thấy trông cũng là thẳng thắn, sự trực giác của phụ nữ mới dấy lên trong lòng cô chủ động đè xuống.

 

—— Sức hút của chắc lớn đến thế nhỉ?

 

—— Đây tiểu thuyết vạn mê.

 

Thạch Long Phi cũng thời gian một chút, cau mày giục Lê Kim Dĩnh: "Dĩnh , em mau về , ngày mai còn dậy lúc sáu giờ sáng để huấn luyện đấy, đừng chậm trễ, đến lúc đó sẽ đến giúp em chịu phạt !"

 

Anh mỉm nhún vai, vẻ mặt đòn.

 

Trong lòng Lê Kim Dĩnh hiểu rõ, đây là Béo Hổ đang tìm cớ giúp cô rời , nếu từng một cứ ôn chuyện cũ mãi thì e rằng ngày mai cô chỉ thể vắng mặt buổi huấn luyện thôi.

 

Cô nhận tình cảm của Thạch Long Phi, cũng vẻ mặt giả vờ giận dữ: "Em cũng bắt giúp em chịu phạt , em về nghỉ ngơi đây, chào hai vị giáo quan ngày mai gặp !"

 

Thạch Long Phi hô lên một câu lưng cô: "Đồng hương là sẽ nương tay đấy! Phải rạng danh Long Cảng chúng đấy nhé!"

 

Chu Tấn Xuyên ngốc, ẩn ý của hai .

 

Anh mỉm dịu dàng, nhẹ giọng một câu: "Lê đồng chí, nghỉ ngơi cho , ngày mai gặp ."

 

Chu Tấn Xuyên vội.

 

Mặc dù từng chủ động theo đuổi cô gái nào, nhưng hiểu lưu manh và việc tìm đối tượng là hai ý nghĩa khác , thể đ.â.m đầu một cách mù quáng .

 

Tục ngữ "gần quan ban lộc", vốn dĩ là hàng xóm của Lê Kim Dĩnh . Hơn nữa, Chu Tấn Xuyên tin rằng, điều kiện của cũng tệ, cho dù Lê đồng chí tạm thời yêu đương thì cứ chiếm một vị trí là điều sáng suốt.

 

—— Bởi vì, trời dù cũng thể đột nhiên rơi xuống một đối thủ cạnh tranh gia thế , năng lực , diện mạo đúng ?

 

Vậy thì chỉ cần nắm chắc phận "hàng xóm" , một ngày, đợi đến khi Lê Kim Dĩnh nghĩ thông suốt đầu , đầu tiên cô thấy chắc chắn là Chu Tấn Xuyên, chứ hạng mèo mả gà đồng nào cả.

 

Lê Kim Dĩnh chào tạm biệt hai biến mất trong màn đêm.

 

Chu Tấn Xuyên lúc mới nghiêng đầu, bắt đầu quan sát vị lớp trưởng mới nhập ngũ đầy hai năm bên cạnh .

 

—— Trông vẻ thiết với Lê đồng chí.

 

—— Chẳng lẽ cũng là một đối thủ cạnh tranh tiềm tàng?

 

Anh dùng ánh mắt kỳ quái quan sát Thạch Long Phi hồi lâu, cuối cùng nhịn mà mở miệng trong bóng đêm: "Lớp trưởng Thạch ..."

 

Thạch Long Phi vẫn đang theo bóng lưng xa của Lê Kim Dĩnh, thấy tiếng gọi thì đột nhiên đầu: "Phó đại đội trưởng Chu, ?"

 

Chu Tấn Xuyên ngập ngừng giây lát, cuối cùng vẫn hỏi vấn đề: "Cậu và Lê đồng chí là... em họ hàng ?"

 

Anh cân nhắc hồi lâu, chọn một đại từ quá mạo phạm, cũng quá mang tính chỉ định.

 

 

Loading...