Xuyên Thành Mỹ Nhân Pháo Hôi Trong Văn Thập Niên - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:37:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi đồng loạt hướng mắt về phía .
Ngay đó, luồng cảm xúc buồn bã nhàn nhạt trong đám đông một cơn phấn khích lấn át.
Cô nàng Bắc Kinh nghiêng đầu, nhỏ giọng cảm thán với Lê Kim Dĩnh bên cạnh: "Trai nha! Trai kìa."
Giáo quan cũ thấy thực tế như , chống nạnh lắc đầu thở dài một tiếng, mới ngẩng mặt lên giới thiệu: "Các em phúc đấy! Đây là Phó đại đội trưởng Chu, đây phục vụ ở Đông Bắc, năm ngoái mới chuyển đến đơn vị của chúng , từng hai năm liên tiếp đạt danh hiệu nòng cốt, vô cùng xuất sắc."
Cô nàng Bắc Kinh đầu , nháy mắt với Lê Kim Dĩnh: "Đến từ Đông Bắc đấy, đồng hương của kìa! Tốt quá còn gì!"
Lê Kim Dĩnh hiểu ẩn ý của cô nàng, khẽ lườm một cái: "Cậu an phận chút , lát nữa mà phạt tập thêm là tớ cùng !"
Cô nàng Bắc Kinh đầu , nữa, biểu cảm mặt bán hành động đang ghép đôi trong đầu của .
Lê Kim Dĩnh mỉm , thèm để ý đến cô nàng.
Ngay khi cô đầu sang mặt giáo quan mới, Lê Kim Dĩnh mới phát hiện , giáo quan mới dường như cũng đang chằm chằm cô?
Hai trân trân mất vài giây.
Lê Kim Dĩnh cau mày, hiểu.
Cô rõ ràng quen vị Phó đại đội trưởng Chu nào cả, tại đối phương trông như quen cô từ lâu, còn càng lúc càng hăng thế ?
Phó đại đội trưởng Chu cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt.
Anh tiếp lời giáo quan cũ, bắt đầu một đoạn giới thiệu bản ngắn gọn súc tích: "Chào , họ Chu, tên là Chu Tấn Xuyên. Ba tuần tới sẽ do dẫn dắt phương trận của các bạn huấn luyện, nhảm nhiều nữa, còn về những cái khác, chúng cứ từ từ cọ xát trong quá trình tiếp xúc nhé."
Chu Tấn Xuyên nhanh ch.óng lấy chiếc còi bên hông , thổi vang: "Có thực mới vực đạo, tám một hàng , lượt chuẩn ăn cơm."
Trong phương trận bùng nổ một trận vui vẻ.
Họ luyện tập cả một buổi sáng, nếu vì kỷ luật ăn sâu m.á.u thịt thì e rằng sớm xông nhà ăn vẫy vùng theo bản năng nguyên thủy .
Lê Kim Dĩnh theo đội ngũ, lượt lấy khay cơm, lấy hai cái màn thầu ngô và một bát mì, cùng bạn cùng phòng vây quanh bàn xuống.
Cho đến tận khi xuống, cô vẫn cảm thấy: Cái tên Chu Tấn Xuyên , dường như cô từng thấy ở đó ?
Mãi đến khi hai cái màn thầu ngô to hơn nắm tay bụng, Lê Kim Dĩnh vẫn nhớ đoạn ký ức đó.
Có lẽ là nhớ nhầm , cô nghĩ.
Nhanh ch.óng, giờ nghỉ trưa kết thúc.
Quân huấn tiếp tục.
Trong cuộc sống huấn luyện dài mệt mỏi, Lê Kim Dĩnh nhanh ch.óng quẳng chuyện đầu.
Cho đến khi buổi quân huấn ngày hôm đó kết thúc.
Lê Kim Dĩnh đang chuẩn cùng bạn cùng phòng đến cửa hàng bách hóa trong trường mua ít tất mới, thì thị lực độ phân giải cao của cô bắt một quen thuộc thể quen thuộc hơn.
—— Béo Hổ.
Lê Kim Dĩnh một nữa.
Mặc dù Thạch Long Phi mặc một bộ quân phục, ngoại trừ khuôn mặt lộ bên ngoài thì những chỗ còn gần như khác gì Phó đại đội trưởng Chu bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-141.html.]
Xác nhận sai, chính là Béo Hổ!
Lê Kim Dĩnh lập tức bảo bạn cùng phòng: "Các cứ mua , đừng đợi tớ, tớ hình như thấy một đồng hương! Đi về về ngay đây."
Cô nàng Bắc Kinh đầu , về phía xa.
Hai vị giáo quan mới dường như đang đợi sân tập, một trong đó chính là vị Phó đại đội trưởng Chu .
—— Còn bảo đồng hương!
—— Chắc chắn là ban ngày đông , Dĩnh ngại ngùng đây mà!
Cô nàng Bắc Kinh mang vẻ mặt "tớ hiểu mà", "chị đây cũng là từng trải" với Lê Kim Dĩnh: "Đi , về ký túc xá sớm nhé, đừng quá giờ giới nghiêm!"
Lê Kim Dĩnh thấy cạn lời: "Không như nghĩ !"
Cô nàng Bắc Kinh mất thời gian của cô nữa, kéo hai bạn cùng phòng khác cửa hàng nhỏ, mặt vẫn treo nguyên vẻ mặt rõ ràng mười mươi.
Lê Kim Dĩnh chạy nhỏ bước qua đó, còn đến gần thử giọng gọi một câu: "Thạch Long Phi?"
Chu Tấn Xuyên đang cùng Thạch Long Phi thảo luận về sắp xếp quân huấn ngày mai, nhân tiện chờ đợi một nòng cốt khác của họ đến hỗ trợ để cùng về ký túc xá.
Anh thấy cô gái xinh trong phương trận của , ban đầu là giật , còn kịp lên tiếng chào hỏi thấy cô gọi chính xác tên của hậu bối lớp trưởng bên cạnh .
Thạch Long Phi thể tin nổi.
Miệng há thành hình chữ "O", khớp chính xác mật mã với Lê Kim Dĩnh: "Dĩnh ? Thật sự là em !"
Lê Kim Dĩnh gật đầu như bổ củi: " ! Chẳng em thư với là em sẽ đến Đại học Hải quân ? Anh nhận ?"
Thạch Long Phi lắc đầu: "Không , từ biển về là phái đến hỗ trợ quân huấn ngay, khoan , em thi trường quân đội ?"
Khi đối mặt với bạn , vẻ sống động gương mặt Lê Kim Dĩnh ngay lập tức lấn át vẻ nghiêm túc khi mặc quân phục.
Cô giả vờ tức giận phồng má: "Sao nào, chỉ cho phép đến, cho phép em đến ! Phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời đấy nhé!"
Thạch Long Phi vội vàng giải thích: "Ấy, đừng xuyên tạc ý của , nghĩ như !"
Bạn gặp , ba câu năm lời rõ mồn một trải nghiệm của trong những năm qua.
Lê Kim Dĩnh : "Chẳng em thi đại học thủ khoa tỉnh , vốn dĩ cũng dự định học y, kỹ thuật trong quân đội chắc chắn tiên tiến hơn mà, em liền đến thôi, còn thì ? Vẫn thuận lợi chứ?"
Thạch Long Phi chỉ phù hiệu băng tay: "Anh Tết đ.á.n.h giá là lớp trưởng nòng cốt , nếu thể đến dẫn dắt học viên quân huấn chứ?"
Không khí giữa hai thiết.
Cho đến khi Chu Tấn Xuyên chủ động hắng giọng hai tiếng, họ mới cuối cùng nhận hiện trường còn một khác.
Chu Tấn Xuyên: "Khụ khụ —— hai vị đồng chí, thể cân nhắc một chút, ở đây còn một Long Cảng là ?"
Lê Kim Dĩnh:?
Mặt cô đầy dấu hỏi chấm.
Cô đầu , Chu Tấn Xuyên hồi lâu.
Cao một mét tám, vóc dáng rắn rỏi, ngũ quan sắc nét, làn da ánh đèn đường mờ ảo vẫn thiên về màu lúa mạch, quả thực là một trai khá bảnh bao, thậm chí thể xếp TOP 4 Long Cảng.