Xuyên Thành Mỹ Nhân Pháo Hôi Trong Văn Thập Niên - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:31:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Chí Hưng thì khỏi nhà một bước, giúp cô kiểm tra thời tiết bên ngoài: "Hay là lấy thêm cho Dĩnh Dĩnh cái khăn quàng cổ và mũ nữa , phòng thi vạn nhất lộng gió thì , cảm lạnh ảnh hưởng sức khỏe ảnh hưởng thành tích đấy."
Lê Kim Dĩnh .
Cảnh tượng mắt dần trùng khớp với cảnh cô tham gia thi đại học năm mười tám tuổi ở kiếp .
Cũng là ba dậy sớm đưa thi.
Điểm khác biệt là, một mùa hè, một mùa đông.
Cùng với những bậc phụ khác biệt.
Sau vài phút loay hoay, xác nhận thứ sai sót, Lê Kim Dĩnh cùng cha cùng leo lên xe đạp.
Nói thế nào thì nhà họ Lê ở Long Cương cũng là nhà điều kiện.
—— Ba , ba chiếc xe đạp khác .
Lê Chí Hưng đạp phía dẫn đường cho con gái; Tiêu Dung đạp cuối cùng, bóng lưng con gái mới thấy yên tâm, tiện thể còn thể chào hỏi vài câu với bà con lối xóm xung quanh.
Quần chúng: "Bí thư Lê sớm thế, Bí thư Tiêu sớm thế, đưa con gái thi đại học ? Ái chà, chúc con bé đạt thành tích nhé!"
Tiêu Dung Lê Kim Dĩnh đáp từng : "Cảm ơn nhé, đợi Dĩnh Dĩnh nhà đỗ đại học, sẽ mời khách ở nhà hàng!"
Đạp xe một cây , Lê Kim Dĩnh đến điểm thi.
Số lượng đăng ký thi đại học của huyện Long Cương quá đông, nhiệt huyết cầu học của thanh niên căn bản trường học công xã thể gánh vác nổi, nhiều xưởng máy, văn phòng đều chia điểm thi tạm thời.
Điểm thi của Lê Kim Dĩnh phân một phòng họp của văn phòng Huyện ủy. Cùng với cô còn ba bốn mươi khác nữa.
Cô bậc thềm của văn phòng Huyện ủy, vẫy tay với cha : "Đừng tiễn nữa ạ, con phòng thi đây, về nhà chuyện tiếp!"
Lê Chí Hưng đỏ mắt, Tiêu Dung cũng cùng một biểu cảm như .
Hai già gật đầu với cô, lời lấn át trong đám đông rõ, tan biến quá nhanh, chỉ thể thấy khẩu hình miệng: Cố —— lên ——
Lê Kim Dĩnh thu tâm trí, sải bước về phía phòng thi.
Vòng qua hành lang, theo chỉ dẫn, cô tìm thấy chỗ .
Trong quá trình chờ đợi, mắt cô ngừng thí sinh bước cửa, ngoài ba mươi tuổi giống như đại ca ở bốt bảo vệ, cũng trẻ trung giống cô, trông chừng mười chín hai mươi tuổi. Lê Kim Dĩnh hiểu rõ, kỳ thi là kỳ thi sự chênh lệch tuổi tác lớn nhất từ đến nay, những sĩ t.ử im lặng tiếng suốt mấy chục năm, sẽ tập trung cùng một đường đua ngày hôm nay, cùng bước tới tương lai.
Một phần hai mươi mốt.
Đây là tỉ lệ trúng tuyển của năm nay.
Không kịp cảm thán, tiếng chuông báo hiệu vang lên, chính thức khai thi.
Mặc dù là chế độ thi đại học đột ngột khôi phục, nhưng cả kỳ thi hề vội vàng, thể coi là công bằng công chính công khai, thậm chí còn nghiêm ngặt hơn cả kỳ thi đại học năm xưa của cô.
Phía và phía mỗi phòng đều một giám thị canh, phía nhất còn một chủ khảo, bên ngoài hành lang còn các đồng chí của chính quyền Huyện ủy tuần tra.
Lê Kim Dĩnh nhanh ch.óng còn chú ý đến những chi tiết nữa.
Đề thi hết trang đến trang khác.
Cô đắm chìm trong việc bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-119.html.]
Lê Kim Dĩnh để báo danh Đại học Quân y, khi điền thông tin đăng ký, cô dứt khoát chọn lựa giống hệt kiếp —— khối tự nhiên.
Kỳ thi đại học năm nay vẫn chia hai khối văn và tự nhiên.
Tất cả thí sinh thống nhất thi Chính trị, Ngữ văn, Toán (tạm thời chia khối), khối văn thi thêm Sử Địa, khối tự nhiên thi thêm Lý Hóa.
Ngày thứ nhất kết thúc, Lê Kim Dĩnh về nhà tiếp tục duy trì nhịp sinh hoạt điều độ, nhóm Tiêu Dung cũng hỏi han quá nhiều, để cô yên tâm nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, hai già tiếp tục đưa con đến phòng thi.
Trên đường, hai còn gặp Bí thư Huyện ủy.
Bí thư Huyện ủy: "Ê, Bí thư Lê, Bí thư Tiêu, con gái nhà chị cũng thi ? Định học ở , Sư phạm tỉnh ?"
Hai già úp mở: "Bí mật, đến lúc đó sẽ thôi! Bây giờ , tạo áp lực cho con bé quá."
Bí thư Huyện ủy liếc bóng lưng Lê Kim Dĩnh: "Con gái nhà chị vấn đề gì , là thấy thông minh ! Biết mang một cái bằng Bắc Đại về đấy?"
Hai già vội vàng từ chối: "Không dám nghĩ đến, dám nghĩ đến , con bé mà thể thi top mấy của Long Cương thì hai chúng đều mất ngủ vì mừng đấy!"
Bí thư Huyện ủy tâng bốc: "Khiêm tốn quá , khiêm tốn quá , lúc đó đợi tin của chị nhé, hãy cho con gái thêm chút lòng tin!"
Đợi đến khi ngày thứ hai thi xong môn ngoại ngữ tự chọn cuối cùng, Lê Kim Dĩnh về nhà là lăn giường ngủ luôn.
—— Không là tốn sức lực, mà là tốn tâm trí.
—— Kỳ thi mà cô hằng mong mỏi từ khi xuyên tới nay, cuối cùng cũng kết thúc .
Tiêu Dung phiền cô, để cô ngủ một giấc trọn đêm.
Trở phòng khách, hai vợ chồng tránh khỏi lo lắng cho con gái.
Tiêu Dung: "Vạn nhất đỗ thì đây... thấy nhiều thí sinh quá, tỉnh càng nhiều nữa, nghìn quân vạn mã qua cầu độc mộc mà, sợ Dĩnh Dĩnh cuối cùng sẽ thất vọng."
Lê Chí Hưng lúc vẫn còn khá lạc quan: "Không với tới Quân y, thì tiên hỏi con bé xem trường ở tỉnh thành ? Nếu thực sự , nhà cũng chẳng nuôi nổi, cứ để con bé thi tiếp!"
Tiêu Dung nghĩ xa hơn: "Mặc dù đạo lý là như , nhưng vẫn chút lo lắng... Dĩnh Dĩnh cũng chẳng lộ chút tin tức gì, chúng cũng chẳng rõ con bé thi cử thế nào, bình thường là trình độ gì..."
Lê Chí Hưng nghĩ đến cái đầu từng thương năm xưa của con gái, cũng kéo theo hướng tiêu cực: "Cũng đúng, Long Cương ít tài, nhưng nghĩa là tỉnh thành ít tài ! Dĩnh Dĩnh nhà lẽ ở huyện nhỏ là bộ não thông minh, thể may mắn thi top đầu, nhưng đặt ở tỉnh thành, thì khó ..."
Vợ chồng già càng nghĩ càng lo âu.
Phòng khách nhà họ Lê truyền đến hết đợt thở dài đến đợt thở dài khác.
Cho đến một tháng , kết quả thi đại học công bố.
Hai già cuối cùng mới hiểu : Hai họ vẫn là gan nhỏ một chút.
Vào ngày điểm, Lê Kim Dĩnh bình thản.
Kỳ thi đại học khó, đặt ở hậu thế thì tối đa chỉ là trình độ lớp mười, một câu hỏi học sinh cấp hai cũng thể trả lời .
Trong lòng Lê Kim Dĩnh rõ mồn một, cô bài .
Chỉ cần vận khí quá kém, bài văn lọt mắt giáo viên chấm thi, điểm Ngữ văn thấp hơn một chút.