Trần Ngọc Như lượn lờ giữa đám bà con mấy vòng , môi sắp mòn đến mức mọc mụn nước .
Bà cũng phát hiện , giờ những còn trụ cửa nhà họ Tiêu cơ bản ai chân thành chúc phúc cả, là lũ xem trò —— chỉ xem cái gọi là "con rể tỉnh thành" rốt cuộc đến ?
Bà thật sự đợi hết nổi , uốn éo cái eo, hầm hầm tức giận trở trong nhà, túm lấy Tiêu Nhã Mai mà trút giận: "Tăng Hồng Vọng rốt cuộc là thế nào? Con rốt cuộc với ? Bây giờ tung tin hết , đến là tình hình gì đây?"
Tiêu Thành Lỗi cũng đợi đến phát ngán.
Ban đầu còn hân hoan ở cửa, đợi để ôm em rể một cái, tranh thủ xây dựng mối quan hệ để sớm ngày nhà máy.
bây giờ quá thời gian hẹn gần hai tiếng đồng hồ , em rể đến nửa bóng cũng chẳng thấy .
Nhã Mai trong phòng khách, nước bên cạnh sớm cô uống đến nhạt nhẽo, mực nước cũng cạn.
Vẻ mặt cô đầy bực bội, mất kiên nhẫn : "Con !"
Trần Ngọc Như vốn dĩ đang hừng hực lửa giận, thấy thái độ của con gái, bà cũng chẳng màng con trai còn mặt ở đó, há miệng là mắng xối xả.
Bà gào lên: "Con ? Hắn là chồng con, con ngay cả một đàn ông cũng giữ nổi? Mẹ dạy con những ngón nghề đó con chịu tâm học hả, con phục vụ cho hồn ?"
Mặt Nhã Mai lập tức vàng vọt .
Kéo theo đó là cả cũng khom xuống.
Cô liếc mắt trai bình thường vốn coi thường , thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng Tiêu Thành Lỗi hiểu đang gì.
Đáng tiếc, Tiêu Thành Lỗi là hạng chẳng học hành gì, việc đồng áng ruộng xong, nhưng những thứ tà môn ngoại đạo cực kỳ thông thạo.
Nghe lời của , mặt Tiêu Thành Lỗi hiện lên vẻ khinh bỉ.
Khi cô một nữa, ánh mắt giễu cợt như thể đang đ.á.n.h giá một món hàng rẻ tiền, chứ là em gái cùng một sinh .
Trần Ngọc Như quản những chuyện đó.
Vừa bà muối mặt ở ngoài dỗ dành đám dân làng gần một tiếng đồng hồ, bây giờ một bụng tức đang chỗ phát tiết.
Bà tiếp tục mỉa mai: "Còn tại chính con bản lĩnh, đồ rẻ mạt! Nếu tại con trói đàn ông, sính lễ chỉ mỗi hai mươi đồng? Mẹ nhà họ nộp phạt tùy tiện gom một lúc mấy trăm đồng, cưới vợ chỉ hai mươi đồng thôi?"
Trần Ngọc Như móc từ trong túi hai tờ tiền mặt hai mươi đồng thậm chí còn phong bao hồng, ném mặt Nhã Mai: "Cứ như bố thí cho ăn mày !", ném tiền xong, bà vẫn thấy hả giận, phát điên hét lên: "Đợi con gả qua đó, năm lúc về nhà đẻ ăn tết nhất định mang về cho hai trăm đồng! Một xu cũng thiếu."
Nhã Mai đang mang thai, tính tình vốn dĩ chút kiềm chế .
Cô đầu , giận dữ : "Con lên mà lừa cho hai trăm đồng? Mẹ đừng quá đáng, hai mươi đồng cần chứ gì?", Nhã Mai cúi , nhặt tiền đất lên, "Không cần?"
Cô vẫy vẫy tay với Tiêu Thành Lỗi, nở một nụ trả thù, nhét tiền mặt vo tròn trong tay tay trai nãy còn đang nhạo báng .
Nhã Mai: "Mẹ cần, cho đấy."
Tiêu Thành Lỗi hắc hắc hai tiếng.
Tiền từ trời rơi xuống? Sao cần chứ!
Anh đang định nhét tiền túi quần thì giật phắt , ngay cả ấm cũng kịp cảm nhận.
Trần Ngọc Như lườm một cái: "Cút!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-my-nhan-phao-hoi-trong-van-thap-nien/chuong-111.html.]
Tiêu Thành Lỗi đưa tay định giật : "Nhã Mai cho con mà, trả đây! Không c.ầ.n s.ao? Con cần, đưa con."
Trần Ngọc Như thèm để ý đến bọn họ, nhét tiền túi buồng trong.
Bà cũng chẳng buồn tiếp đón dân làng nữa, thì .
Dù hai mươi đồng cũng tay , còn nhiều tiền mặt hơn nữa!
Thấy quản nữa, Nhã Mai như thở phào nhẹ nhõm, vai thả lỏng , bẹp giường sưởi.
Tiêu Thành Lỗi vẫn ở bên cạnh, hỏi: "Em rể rốt cuộc đến ?"
Nhã Mai lạnh một tiếng.
Tiêu Thành Lỗi hiểu, truy hỏi: "Em đừng chứ, đến ? Nếu đến thì quần áo đây, thắt c.h.ặ.t quá."
Nhã Mai ngoài cửa sổ.
Mấy tháng chung đụng qua, cô coi như nắm thấu tính cách của Tăng Hồng Vọng , cũng tại trì hoãn thời gian đến.
—— Tăng Hồng Vọng là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Hắn bây giờ mà, thấy nhà cô đang ở thế động, lòng báo thù trỗi dậy, cố tình căn thời gian để cô mất mặt đấy.
Còn về việc tại Nhã Mai khẳng định sẽ đến.
Bởi vì cô rõ, Tăng Hồng Vọng cực kỳ coi trọng tư cách sinh viên Công Nông Binh, nhà họ Tăng cũng gánh nổi hậu quả nếu cô tố cáo bằng tên thật. Vì dù thế nào nữa, bất kể trả giá đắt , Tăng Hồng Vọng đều nhất định lấy suất đó, đảm bảo con đường cầu học thuận lợi.
Nửa buổi, cô cho Tiêu Thành Lỗi một câu trả lời khẳng định.
Nhã Mai: "Anh sẽ đến muộn, nhưng chắc chắn sẽ đến."
Quả nhiên.
Sau khi đến muộn gần hai tiếng đồng hồ, một chiếc xe tải mui trần rách nát chạy đến cửa nhà họ Tiêu.
Xe tải phanh gấp, cuốn lên một lớp bụi bẩn mặt đất.
Đám dân làng vẫn đang vây xem hóng hớt dấy lên hứng thú, thi rướn cổ xem tình hình thế nào.
—— Không là xe ? Đây là xe ?
—— bảo Trần Ngọc Như bốc phét mà! Nhìn cái xe tải cũ nát chở hàng , phía còn chất đầy bao tải kìa!
—— Con gái nhà họ Tiêu chỗ nào nhỉ? Tổng thể cạnh bao tải chứ? Cô chịu nổi sự xóc nảy suốt quãng đường ?
—— Nhà chồng của cô , ngày tháng dễ sống ...
Thấy xe đến, ba nhà họ Tiêu lập tức mở cửa.
Rất nhanh, đầu là Trần Ngọc Như và Tiêu Thành Lỗi liền sững sờ.
Bọn họ cũng hiểu nổi, xe nhỏ màu đen thỏa thuận, xoay một cái biến thành chiếc xe tải lớn mui trần chở hàng, chở thịt lợn của công xã thế ?